Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342233
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2233 lượt.
mới gặp lại, thiếu chút nữa khoa chân múa tay bày tỏ niềm vui. Có lẽ một phần vì đang ngày lễ, trong bar vô cùng đông đúc, trên sàn nhảy người chật kín, dường như không có chỗ nào trống. Chu Dạ nổi hứng, cởi áo khoác, bên trong lộ ra chiếc áo sơ mi bó màu đỏ, quần bò bó sát lộ cặp chân dài, thắt lưng yểu điệu bắt mắt, khiến cho nhiều người mơ màng.
Vệ Khanh đè nén cảm xúc, dỗ cô: “Ăn một chút gì đi, lát hãy chơi. Đừng quên ba điều kiện của chúng ta đấy. Nếu em không nghe lời, lập tức ra về.” Chu Dạ nói thầm: “Anh không công bằng, vì sao anh có thể tới bar, còn em thì không?” Vệ Khanh nói: “Trên thế giới này có nhiều chuyện không công bằng lắm, là do em tự nói.” Nhớ lại những lời của cô, thỉnh thoảng có thể lôi ra dùng trả đũa.
Cô nhìn hắn, giận không thể kiềm chế, lên án: “Vệ Khanh, sao anh có thể làm như vậy!” Làm sao có thể nhân lúc cô uống rượu say cưỡng bức cô! Khàn cả giọng, muốn khóc cũng không khóc được. Vệ Khanh kiên nhẫn tới cực hạn, yết hầu ho khan, giữ cô, dỗ dành: “Ngoan…, đừng sợ, đừng lộn xộn, sẽ làm em đau.” Chu Dạ muốn thoát ra, ở dưới thân hắn liều mạng giãy dụa, liên tục mắng: “Vệ Khanh, anh quá đáng, anh quá đáng!” Thân thể run run, chỉ nói ra những lời này.
Vệ Khanh thấy cô kịch liệt phản đối như vậy, an ủi: “Tây Tây, dù sao chúng ta cũng sẽ kết hôn, thoải mái đi, không cần gánh nặng tâm lý như vậy, sớm hay muộn cũng thế cả mà, phải không?” Hắn làm chuyện xấu, còn dám nói như không có gì xảy ra như thế! Chu Dạ giận gì cũng quên hết, chỉ biết hét loạn: “Ai muốn kết hôn với anh! Em vĩnh viễn không muốn gả cho anh!”
Vệ Khanh tràn ngập dục vọng, dần dần tỉnh táo lại: “Chu Dạ, thu hồi lại lời vừa rồi!” Chu Dạ cuộn mình tránh ở góc giường, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, vô cùng tủi thân. Dục vọng biến mất, lúc này hắn mới phát hiện cô khác lạ, run rẩy giống như lá rụng trước gió, tay ôm chặt đầu gối ngồi một góc, trên mặt tràn đầy nước mắt, cắn môi khóc không ra tiếng. Rõ ràng chỉ có cách vài bước, mà giống như xa cách hắn vạn dặm.
Hắn thử tới gần, Chu Dạ cảnh giác theo dõi hắn, liên tục lui về phía sau, ánh mắt nhìn hắn hoàn toàn thay đổi. Hắn đành nhẹ giọng, hỏi: “Chu Dạ, em làm sao vậy?” Chu Dạ che miệng đau thở ra tiếng: “Anh cưỡng bức em, anh cưỡng bức em! Hu hu…” từng chữ nói ra, chưa từng thất vọng đau lòng như vậy.
Vệ Khanh không nói gì, trợn mắt nhìn trời, hừ lạnh: “Cho dù là cưỡng bức, cũng là cưỡng bức chưa xong.” Cô vẫn không tin: “Anh còn lừa em, em uống rượu, không nhớ gì cả!” Vệ Khanh nghiến răng nghiến lợi: “Nếu thực sự chúng ta đã làm, chẳng lẽ em không có chút cảm giác nào? Ít nhất cũng phải đau chứ?” Chu Dạ từ từ bình tĩnh lại, cử động thân thể, thân dưới dường như không có cảm giác gì, ngoại trừ tay chân yếu ớt, đầu óc choáng váng. Yếu ớt hỏi: “Thật sự không có?” Cô không có kinh nghiệm, làm sao biết có hay không? Vừa tỉnh dậy, thấy hắn đang ở trên người mình không mặc đồ, đã sớm bị dọa, đương nhiên nghĩ tất cả mọi chuyện đã diễn ra.
Vệ Khanh hừ lạnh: “Em cho là thế nào?” Dục vọng tắt ngóm, đành phải tự mình lấy tay giải quyết, thở dài nói: “Chu Dạ, sao em cứ chống cự chuyện này cơ chứ? Chẳng lẽ em thấy anh phản cảm thế sao?” Chu Dạ kéo chăn che thân mình, xấu hổ và giận dữ. Xảy ra chuyện như vậy, không thể bào bình tĩnh nổi, còn nữa Vệ Khanh cũng không nên nhân lúc cô say rượu mà chiếm tiện nghi. Vẫn đang ngồi một góc, lấy tay lau nước mắt chưa khô, nói: “Không phải, nhưng em không muốn bị người khác cưỡng bức!” Vệ Khanh nổi giận rống lên: “Hai bên tình nguyện mà kêu là cưỡng bức à?” Thật không hiểu định nghĩa của cô về cưỡng bức như thế nào nữa.
Vấn đề này trong suy nghĩ của hai người, không thể nào hiểu biết cùng một cấp độ.
Chu Dạ hạ giọng nói: “Nếu là trong tình huống em không biết…” Vệ Khanh không muốn cùng cô tranh luận tiếp vấn đề này, nói: “Lại đây.” Muốn đưa cô đi tắm. Chu Dạ cẩn thận nhìn hắn, không tự giác lui về sau từng bước, Vệ Khanh nhìn thấy, kêu to: “Cẩn thận…”
Còn chưa nói hết, Chu Dạ “rầm” một cái ngã xuống đất. Vệ Khanh vội chạy tới, cô nhíu mày, xoay người đứng dậy, dùng chăn bao quanh, nói: “Không sao, có thảm, ngã không đau.” Lúc ngồi xuống, lại “rầm” một cái đụng trúng cái tủ ở đầu giường, lần này đau kêu thét lên, trên trán một vệt hồng hồng, sưng lên. Nước mắt lại đảo quanh hốc mắt, xem ra không ngã đau, nhưng bị đụng đau chết.
Vệ Khanh nhìn cô làm loạn như vậy, vừa tức vừa buồn cười, tức giận nói: “Đáng đời! Ai bảo em không chịu cẩn thận, cũng không còn là trẻ con ba tuổi, không bị ngã thì bị va đập! Còn không mau lại đây, muốn để lại sẹo phải không?” Trên tay cầm một lọ thuốc sát trùng vết thương. Cô lắc đầu: “Em không cần, mùi nồng lắm, còn có màu, khó nhìn chết được!” Vệ Khanh hận không thể đánh cô mấy cái: “Muốn xinh đẹp sao không chịu chú ý một chút? Em còn ngại đông ngại tây, anh ném em ra ngoài cửa sổ!” Chu Dạ biết hắn đêm nay bất mãn, cơn tức tràn đầy, tính tình không tốt, đành phải tùy ý để hắn ngược đãi cái trán cô.
Nhìn gương thở dài: “Khó nhìn như vậy, ngày mai làm sao gặp người khác?”’ Trên vầng trá