Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2447 lượt.

ting, nhưng thôi, các bạn tự hứng chịu đi )
Ninh Phi đút tay vào túi quần, hỏi: “Tuần này cô có đi dạy không?” Chu Dạ ấp úng nói có lẽ sẽ đi. Ninh Phi gật đầu nói: ‘Hôm nay cảm ơn cô. Tôi đang vẽ một bức tranh, chưa chuẩn lắm, hôm nào đi học, muốn nhờ cô chỉ giáo thêm.” Chu Dạ vội nói không thành vấn đề, không thành vấn đề.
Hai người nhìn cậu ta rời đi, Vệ Khanh quay đầu hỏi: “Hôm nay em đi xem phim cùng cậu ta sao? Quan hệ giữa hai người thân thiện như thế từ khi nào vậy?” Thằng nhóc này đẹp trai tới mức khiến người khác ghen tị, giọng nói đậm mùi dấm chua. Chu Dạ sợ hắn hiểu lầm, vội vàng nói thật mọi chuyện, mọi thứ không bỏ sót một chi tiết nào: “Vệ Khanh, cậu ấy là học trò của em, muốn thi vào khoa mỹ thuật tạo hình trường em, em cũng không thể đứng ngoài nhìn, bỏ mặc không quan tâm phải không? Vả lại, hôm nay là sinh nhật cậu ta, đứa bé đáng thương, đi cùng cậu ta đi xem phim cũng không có gì không tốt phải không? Anh đừng nghĩ nhiều nha, dù sao cậu ta vẫn chỉ là học trò mà thôi.”
Vệ Khanh vẫn không vui: “Nếu em và cậu ta không quen thân, sao lại mặc đồ không chỉnh tề đi xem phim cùng cậu ta?” Hắn tức giận Chu Dạ tùy tiện, mặc như vậy mà đi cùng với một tên con trai ra ngoài, tuổi dù nhỏ, nhưng vẫn là con trai nha. Người sáng suốt đều nhìn ra, tình cảm của cậu ta đối với Chu Dạ không hề đơn giản, nếu không bao nhiêu trường đại học tốt như vậy, lại thi vào trường cô làm gì, sinh nhật còn lôi kéo cô đi xem phim cùng nữa!
Vẻ mặt Ninh Phi ảm đạm, một lúc sau nói: “Tôi biết. Nhưng tôi không muốn như vậy, tôi chỉ hi vọng cô có thể tiếp tục dạy học.” Chu Dạ không biết nên ứng phó với trường hợp này thế nào, đành phải vỗ vai hắn, làm ra vẻ giáo viên an ủi hắn: “Biết là tốt rồi. Em còn nhỏ, mới học cấp ba, đây là thời điểm quan trọng, kì thi chuyên nghiệp đã trôi qua, còn phải thi văn hóa nữa. Tôi hi vọng em có thể chăm chỉ học tập, mỗi ngày đều tiến về tương lại, thi đạt thành tích tốt. Chờ em vào đại học, sẽ gặp được cô gái thích hợp.”
Ninh Phi lắc đầu: “Tôi chỉ thích cô, lúc này tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa.” Chu Dạ xúc động, đành phải nói: “Đó không phải là thích! Tôi chỉ giống như một người chị, quan tâm em, cho nên em nghĩ đó là thích, thực ra là không phải…” Ninh Phi cắt ngang lời cô: “Cô quan tâm tôi sao?”
Chu Dạ im lặng, nửa ngày sau thở dài, nói: “Dù thế nào đi nữa, tôi cũng đã có bạn trai, và là chồng tương lai của tôi.” Ninh Phi cúi đầu, một lúc lâu sau mới nói: “Không sao, tôi không quan tâm.” Cô khó thở: “Về sau tôi sẽ kết hôn với anh ấy.” Ninh Phi gật đầu: “Tôi biết cô thích anh ta.”
Nghe cậu ta nói như vậy, Chu Dạ cảm thấy thoải mái hơn, dù sao vẫn chỉ là trẻ con, một thời gian nữa sẽ ổn, tự nhiên sẽ quên thôi. Vì thế nói: “Tôi cảm ơn em đã thích tôi. Hi vọng khi trở về em chuyên tâm học tập, từng bước bước tới vũ đài nghệ thuật.” Lời này buồn nôn tới mức chính cô cũng không thể chịu nổi.
Ninh Phi nghiêm túc nói: “Chu Dạ, tôi thật lòng. Cô không đi dạy nữa, tôi cũng không ép cô được. Nhưng, cô chờ…” Đang nói lại dừng, vội vàng rời đi.
Chu Dạ cứng họng, gọi cậu ta lại cũng không được, không giữ cậu ta lại thì khó chịu, sao không chịu hiểu lời cô cơ chú? Chờ khi cô quay về phòng vẽ, mọi người đều hỏi thăm chàng trai nhìn giống như ngôi sao điện ảnh kia là ai, cảm thấy rất có hứng thú. Chu Dạ thuận miệng nói là em họ. Mọi người lại hỏi tên là gì, có còn đi học không, cha mẹ làm gì, khiến cô giơ tay xin hàng, liên tục xin khoan dung: “Các anh, các chị, làm ơn tha cho em đi! Muốn điều tra hộ khẩu thì tự đi tìm cậu ta được không?”
Lớp trưởng đi tới nói: “Kí túc dành cho nghiên cứu sinh chúng ta đã hoàn thành, nhà trường vừa mới mở cuộc họp, nói chúng ta sang tháng mau chóng chuyển đồ qua, kí túc bên này đã tồi tàn rồi, để cho tân sinh viên ở tạm, sau đó sẽ chỉnh sửa lại.” Cô than thở: “Từ khi em vào trường này, một năm chuyển một lần, từ bên ngoài chuyển vào bên trong, từ phía đông chuyển sang phía tây, từ tầng dưới chuyển lên tầng trên, giờ lại từ nhà cũ chuyển sang nhà mới, thiếu chút nữa là bị ép chết rồi, nhà trường không thể để chúng ta yên ổn sống một nơi tới khi tốt nghiệp sao?”
Có người nói: “Trường nhỏ quá, xây rồi lại phá, có cách nào khác đâu, có chỗ ở là tốt rồi, còn nói nhiều làm gì, còn không mau chóng đi thu dọn.” Muốn từ khu kí túc tồi tàn phía đông chuyển sang khu nhà mới phía tây, nhà trường cũng không cho người xuống trợ giúp, toàn là tự mình phải xử lý, bàn tay nhỏ bé, cánh tay không đủ lực, vai không thể đỡ, chuyển thế nào đây? Chu Dạ nghĩ tới lúc chuyển đồ, thiên hạ đại loạn, ngươi đẩy ta chạy hỗn loạn, tâm tình không vui, không nhịn được, tố khổ với Vệ Khanh
Vệ Khanh an ủi cô: “Được rồi, được rồi, không cần mặt ủ mày ê, đến lúc chuyển đồ, chồng em sẽ tự mình ra trận giúp đỡ em là được rồi chứ?” Cô liền tươi cười rãng rỡ: “Là anh nói đấy nhé, đến lúc đó đừng có ngại bẩn, ngại mệt đó.” Hắn cười: “Lệnh của vợ đại nhân, làm sao dám không nghe lời.”
Cô chuyển nhà nhiều đã có kinh nghiệm, chăn đệm, gối đầu cho vào một túi to, toà