Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342364

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.

>[40'>: Cười đến tiền phủ hậu ngưỡng: cười đến nỗi hết gập người ra phía trước lại đến ngửa ra sau= cười ngặt nghẽo
[41'>: Dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang: Bảo vật vô giá dễ tìm, người tình xứng đôi khó kiếm.
[42'>; [43'> là hai câu cuối trong bài từ “Bốc toán tử”
Bản gốc:
卜算子
我住长江头,
君住长江尾.
日日思君不见君,
共饮长江水.
此水几时休,
此恨何时已.
只愿君心似我心,
定不负相思意.
Hán Việt:
Bốc toán tử
Ngã tú Trường Giang đầu,
Quân trú Trường Giang vĩ
Nhật nhật tư quân bất kiên quân,
Cộng ẩm Trường Giang thủy
Thử thủy kỷ thời hưu?
Thử hận hà thời dĩ?
Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm
Định phất phụ tương tư ý.
Dịch nghĩa:
Bài từ theo điệu “Bốc toán tử”
Em ở đầu Trường Giang (1)
Chàng ở cuối Trường Giang.
Ngày ngày nhớ chàng thẳng thấy chàng
Cùng uống nước Trường Giang.
Dòn g sông này bao giờ ngừng trôi?
Nỗi hận này bao giờ mới hết?
Chỉ mong lòng chàng như lòng em
Nhất định không phụ, nỗi niềm nhớ nhau
Dịch thơ:
Em ở đầu Trường Giang
Chàng ở cuối Trường Giang
Ngày ngày nhớ chàng chẳng thấy chàng
Cùng uống nước Trường Giang.
Sông bao giờ ngừng trôi?
Hận bao giờ mới nguôi
Chỉ mong lòng chàng như lòng thiếp,
Nhớ nhau chung thủy trọn đời.
(*) Trường Giang: là tên con sông lớn ở Nam TQ, nhưng từ “Trường Giang” ở đây có tính chất phiếm chỉ sông dài nói chung, Từ của bài này có mô phỏng bài nhạc phủ dân gian:
“Quân tại Tương Giang đầu
Thiếp tại Tương Giang vĩ
Tương tư bất tương kiến
Đồng ẩm Tương Giang thủy”
Nguyên tác: Lý Chi Nghi



Đi xa


Edit: Ishtar
Sau khai giảng một ngày, cô gặp Tiểu Thanh trong canteen, không nhịn được lại hỏi tình hình gần đây của Ninh Phi. Từ tối hôm tất niên, đã nhiều ngày cô không gặp cậu ta, mỗi khi nhớ tới, lại thấy lo lắng. Tiểu Thanh kinh ngạc nhìn cô, nói: “Học tỷ, chị không biết sao? Ninh Phi đã bị đuổi học rồi.” Lúc nói, trên khuôn mặt vẫn man mác buồn.
Chu Dạ hoảng hốt: “Từ khi nào?” Tiểu Thanh thở dài: “Từ sau tết Nguyên đán, đã không thấy cậu ấy, sau đó lại nghe thấy tin cậu ấy bị nhà trường đuổi học.” Chu Dạ sốt ruột hỏi: “Vì sao lại bị đuổi học? Không có ai khuyên nhủ cậu ta sao?”
Tiểu Thanh lắc đầu: “Mọi người gọi điện thoại cho cậu ấy, cậu ta cũng không nghe, kỳ lạ là, cũng không tắt máy, vẫn kết nối được. Em có gửi cho cậu ấy một tin nhắn, thật lâu sau mới thấy trả lời. Cậu ấy nói cậu ấy đã có quyết định riêng, mọi người không cần quan tâm. Bọn em cũng không có cách nào khác. Haiz… khoa mỹ thuật tạo hình khó khăn lắm mới có một thế hệ mỹ nam vậy mà lại rời đi…” nói xong thở dài một hơi, thổn thức không thôi.
Trong lòng Chu Dạ kinh đào hãi lãng [44'>: “Giảng viên lớp em nói thế nào? Cứ như vậy mà đuổi học cậu ta sao? Người lớn cũng không quản lý, sao lại để cậu ta tùy tiện như thế?” Tiểu Thanh trả lời: “Bọn em cũng hỏi qua giáo sư, nghe nói hiệu trưởng đã đồng ý, còn nghe nói cha cậu ta đi cùng cậu ta tới làm thủ tục nghỉ học. Cậu ta vừa đi, không biết có bao nhiêu nữ sinh rơi nước mắt. Học tỷ, chị quen biết cậu ấy. Biết cậu ấy đang ở đâu chứ? Bọn em rất muốn tới thăm cậu ấy…”
Cậu ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, nói: “Lý do tôi tới trường này học là vì chị. Nếu khiến chị đau khổ, tôi cũng đau khổ, nên rời đi là tốt nhất.” Những lời này khiến cô im lặng, không biết nói sao, đành phải nhẹ giọng nhắc nhở. “Ninh Phi, chị đã kết hôn rồi.”
Trong ánh mắt cậu ta hiện lên nỗi đau xót, rồi lập tức khôi phục: “Tôi biết.” Bên ngoài giống như đều đều điềm tĩnh, nhưng thực ra không thèm nhắc lại. Chống tay lên bàn, dựa người bên cửa sổ, vẫn là một chàng thành niên đẹp trai nhưng lạnh lùng u buồn, nhưng đôi mắt mang theo tia nhìn tang thương. Thời gian lặng lẽ trôi qua, Chu Dạ thấy nãy giờ cậu ta không nói gì, đứng dậy định ra về. Đột nhiên cậu ta nói một câu: “Bởi vì thế, nên mới phải rời đi.” Dửng dưng nói, không biết đã trải qua bao nhiêu cơn đau giãy dụa thống khổ, không ai biết, cũng không ai hiểu được.
Nhưng giờ giống như đã trôi qua, có lẽ nên ăn mừng.
Cậu ta nói: “Tôi sắp thi vào học viện Mỹ thuật tạo hình Trung Quốc, nơi đó thích hợp với tôi hơn.” Cậu ta không thi học viện mỹ thuật tạo hình trung ương, mà là bỏ gần tìm xa, bôn ba ngàn dặm, đi tới Hàng Châu. Nguyên nhân vì sao, không cần nói cũng rõ.
Rốt cuộc Chu Dạ cũng yên tâm, cầm tay cậu ta mỉm cười nói: “Chị rất vui khi em quyết định như vậy, em vốn không nên chịu thiệt thòi học ở một ngôi trường không có tiếng tăm như thế này.” Cậu ta mới học năm nhất, giống như lời cậu ta nói, tất cả vẫn còn kịp. Thêm một cơ hội, có thể có một khởi đầu tốt.
Cậu ta không rút tay về, cũng không trả lời, trước khi rời đi mới hỏi: “Thích hoa tôi tặng chứ?” Cô khen ngợi: “Rất đẹp nha, em cũng là con mắt thẩm mỹ. Tuổi nhỏ như vậy, không ngờ đã biết lấy lòng người khác.” Cô đã mất bức tường ngăn cách, hoàn toàn tiêu tan. Mọi chuyện giải quyết viên mãn, điều này khiến tâm tình cô thư thái thoải mái, bất an mấy ngày nay đã trở thành hư không.
N