XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.

ngay! Đến đây, ta dạy cho ngươi mười tám chiêu phòng sói…”
Cô nói mấy phương pháp rất cổ quái. Chu Dạ chưa bao giờ nghe thấy, cười đến tiền phủ hậu ngưỡng [40'>, còn hỏi cô đã sửa lưng người khác hay chưa. Hai người nói mấy chuyện trước kia, càng hoài niệm năm tháng sinh viên. Đã lâu hai người không gặp mặt, cũng không thấy xa lạ, ngược lại còn tâm đầu ý hợp hơn trước kia.
Trước khi đi, Lâm Phỉ lưu luyến nắm tay cô không rời. “Ra ngoài xã hội mới biết, có được một tình bạn thân thiết đáng quý thế nào. Chu Dạ, ta hi vọng ngươi luôn vui vẻ hạnh phúc. Trên đời khó nhất chuyện bạch đầu giai lão, hi vọng hai người có thể đạt được. Ta vẫn không thích Vệ Khanh, cảm giác một thiếu gia ăn chơi không phải người tốt, nhưng thấy ngươi ở bên cạnh anh ta, mới phát hiện rằng, đó là bởi vì duyên phận của ta chưa tới, cho nên không thể cưỡng cầu. Hiện giờ đã thay đổi cách nhìn về anh ta.” Chu Dạ cảm động nói cảm ơn.
Lâm Phỉ cảm thán: “Trước kia ta trẻ tuổi không hiểu chuyện, chỉ vì lợi ích trước mắt, mà ở chung với mấy kẻ có tiền, trả giá rất lớn, hiện giờ đã nhìn rõ, coi như cũng không quá muộn. Nhưng có nhiều chuyện cũng không thể quên, cứ nhớ tới lại phiền muộn. Haizz… Dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang[41'>!” Tiêu sái vẫy tay rời đi.
Chu Dạ cứ nhìn theo bóng dáng cô, trong lòng buồn bã. Có phải chuyện của Cao Dương đã khiến cô ấy chịu đả kích rất lớn, mới khiến cô ấy xúc động như vậy. Lâm Phỉ đã thay đổi rất nhiều, cũng theo chiều hướng tốt, dưới sự tôi luyện của trường đời, toàn thân tản mát phong thái tự tin tão nhã. Cô rất vui khi bạn thay đổi như vậy.
Trên đường nhớ tới câu nói của Lâm Phỉ :” Dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang”, tự nhiên lại nhớ tới Vệ Khanh, trong lòng bỗng dưng nổi sóng. Gặp gỡ trăm người mới có thể gặp được người mình muốn gặp, không sớm một bước, không muộn một bước, vừa vặn gặp nhau. Lúc này nghĩ tới, là khó khăn cỡ nào. Cô và Vệ Khanh, có chút bất ngườ, chỉ lướt thoáng qua, may mắn mà gặp được!
Ngồi xuống ghế đá ven đường, nhìn ánh mặt trời xuyên qua khe lá tản mát xuống bậc thang, để lại những vạch sáng lốm đốm trên nền đất. Phía bên tay phải có một gốc hoa mãi, đón gió lạnh sinh trưởng, trên đóa hoa còn vương lại vết đọng của tuyết, theo gió đung đưa từng đợt hương thơm. Gió tháng mười hai lướt qua má, nhưng cô cũng không cảm thấy lạnh. Có lẽ vì mùa xuân sắp tới chăng?
Ngày mai cô và hắn sẽ kết hôn, phần đông bạn bè quen thuộc sẽ tới chứng kiến, trong tiếng chúc phúc của mọi người, có thể ở bên nhau cả đời, có thật sự hạnh phúc không? Cảm giác chờ mong không tránh khỏi lo lắng căng thẳng. Tuy rằng về mặt luật pháp, bọn họ đã là vợ chồng, nhưng lễ kết hôn chính là khẳng định ý nghĩa của hôn nhân , càng khiến người ta dễ dàng miên man suy nghĩ.
Có lẽ mười tám năm sau sẽ trở thành một người khác, nhưng mỗi người đều nên tóm lấy hạnh phúc trước mắt, không phải sao? Cô ngồi ven đường, nhìn cảnh người qua lại vội vã, suy nghĩ liên miên, bùi ngùi vô cùng. Có phải mỗi một cô dâu mới trước khi kết hôn đều có nhiều băn khoăn như thế này không? Xúc động rất nhiều, gửi cho Vệ Khanh một tin nhắn: “Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm[42'>”. Cô đã đem cả thể xác và tinh thần giao cho hắn, cả đời này chỉ thuộc về một mình hắn.
Bởi vì kiêng kỵ trước khi kết hôn, đã mấy ngày liền Vệ Khanh không gặp cô, đột nhiên nhận được một tin nhắn như vậy, tim hắn đập mạnh, loạn nhịp. Cô ấy lo lắng bất an ư? Là vì lễ kết hôn sắp đến hay là vì hắn? Hắn chưa bao giờ cảm nhận được trách nhiệm của hôn nhân rõ nét như lúc này, chỉ muốn cùng cô vui vẻ, hạnh phúc. Hắn hi vọng chính mình có thể làm được. Hắn muốn đi tìm cô, an ủi, cổ vũ cô, khiến cô yên tâm. Nhưng, cuối cùng chỉ nhắn lại một tin nhắn: “Định bất phụ, tương tư ý.”[43'>
Lúc Chu Dạ nhận được tin nhắn, là lúc cô sắp ngủ. Bởi vì sáng mai sẽ phải dậy sớm để trang điểm, nên hôm nay phải đi ngủ sớm. Thấy tin nhắn sáu chữ ngắn ngủi, thế nhưng nước mắt lại tuôn rơi. Hắn hiểu cô, thật may mắn biết bao. Từ lúc chuẩn bị, mỗi ngày một gần, càng ngày càng căng thẳng, liên tục mấy ngày liền, cô không có một giấc ngủ ngon. Nhưng tối hôm nay, cô cầm điện thoại trong tay, khóe môi mỉm cười mãn nguyện, bình yên đi vào giấc ngủ.
Tâm lý cô gái sắp gả về nhà chồng, chỉ có bản thân mới hiểu rõ.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, đã bị người ta kéo dậy đi làm tóc, trang điểm, hết lần này tới lần khác, không cảm thấy phiền chán. Dường như mọi người còn vội vã hơn cả cô, cần phải trang điểm cho cô dâu hoàn mỹ nhất. Mới sáng sớm, cô muốn ăn gì đó, nhân viên trang điểm nói: “Nhịn một chút đi, ăn này nọ mặc áo cưới không đẹp đâu.” Áo cưới được đặt làm riêng cho cô, không quá cầu kỳ, cắt may tinh tế khéo léo, đơn giản mà lộng lẫy, lộ ra bờ vai gợi cảm, thanh lệ thoát tục, đeo găng tay dài tới tận khuỷu tay, vẻ cao quý tao nhã, cả người như sáng bừng lên, không thể nhìn gần. Vòng eo thon gọn, mảnh khảnh mềm mại, có thể so sánh với Hách Tư Gia.
Đây là khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời cô.
Cô ngoan ngoãn gật đầu, nói chuyện rất ít, hai tay nắm chặ