XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.

trên đường mà đi. Thời tiết rất tốt, ánh mặt trời chiếu thắng xuống, không quá chói lóa, khung cảnh nhẹ nhàng, khiến tâm tình cô nới lỏng đi nhiều. Trước khi thi, Vệ Khanh còn gọi điện cho cô, dặn cô đừng quá lo lắng, giọng nói trầm ổn làm vơi bớt lo âu trong lòng cô.
Hôm nay ở phòng thi đều là sinh viên khoa mỹ thuật tạo hình, hầu như đều quen biết nhau. Đa phần đều không giỏi tiếng Anh, lại còn to gan mang tài liệu vào. Chu Dạ tận mắt nhìn thấy người ngồi bên cạnh cúi đầu giở tài liệu, còn hỏi cô có muốn nhìn chung không. Chu Dạ vội lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thầy giám thị, cảm thấy lo thay cho hắn. Chẳng may bị thầy bắt được, chắc chắn sẽ bị làm biên bản kỷ luật. Quay đi, không dám nhìn nữa, ảo nảo cắm cúi vào bài thi. Cô nghĩ, tôi thà sang năm thi lại lần nữa chứ không chịu nổi cảnh đau tim thế này đâu.
Trước lúc hết giờ khoảng hai phút, cô ngồi dò lại bài, vẫn còn hai câu dịch vẫn chưa làm, tay đều đã run run. Rốt cuộc cũng thi xong, cô thở phào nhẹ nhõm, đem toàn bộ tài liệu mang tới để xem trước lúc thi ném vào thùng rác. Phù! Chả cần quan tâm làm đúng hay không, về sau tính sau, giờ cứ thoải mái trước đã. Bị điểu ngữ này tra tấn đến mức không còn hình người nữa rồi, tâm lý cũng biến thái hơn!
Mới vừa ra khỏi phòng thi, Vệ Khanh đã gọi điện tới: “Thi xong rồi sao?” Chu Dạ rầu rĩ “Ừ” một tiếng. Vệ Khanh nói: “Tốt rồi, thi xong là được rồi, không cần nghĩ nhiều làm gì. Đi chơi chút đi, thư giãn một chút.” Chu Dạ cũng không nói lời nào. Vệ Khanh cười: “Làm sao mà mặt mũi lại rầu rĩ như thế? Đi đường cũng không chú ý nữa.”
Chu Dạ vừa đụng trúng người đối diện, nghe thấy lời này, liền ngó xung quanh nhìn. Đám người qua lại đông đúc, nhất thời không tìm thấy. Vệ Khanh cười: “Nhìn đâu vậy? Anh đứng dưới tán cây này.” Chu Dạ mới nhìn thấy hắn đứng dưới tán cây ở khu giảng đường. Cầm điện thoại, nhíu mày đi lại gần hỏi: “Sao anh lại ở đây? Để nhiều người nhìn thấy không tốt đâu.” Nhưng cũng không giận dỗi. Vệ Khanh nhún vai: “Có làm sao chứ? Tìm em có việc, chẳng lẽ cũng phạm tội sao?”
Chu Dạ đành phải hỏi: “Vậy anh tìm tôi có chuyện gì? Gọi điện tới là được rồi, cần gì phải tới tận nơi.” Lại cúi đầu xuống, xoay người muốn đi. Vệ Khanh thấy cô quay đầu, vội vàng nói: “Không phải hôm nay em thi sao? Tiện thể qua gặp em thôi. Đúng rồi, làm bài thế nào?” Chu Dạ nhắc tới chuyện này lại thấy phiền lòng, tức giận nói: “Còn có thể như thế nào chứ, vẫn thế thôi.”
Hắn kéo tay cô: “Được rồi, được rồi, đừng nghĩ nữa, đi nào.” Chu Dạ hất tay hắn ra, nghiêm mặt nói: “Đi đâu?” Hắn tỉnh bơ nói: “Em thi xong rồi, còn ở trường làm gì? Đi chơi chút đi.” Chu Dạ vừa nghe bạn bè ở ngoài phòng thi trao đổi kết quả, trong lòng thấy không vui, nghĩ nghĩ một lúc, đi ra ngoài thay đổi không khí cũng tốt, cứ nghe thấy tiếng Anh cấp bốn là muốn phát khùng rồi. Vì thế cũng không phản kháng, theo hắn ra ngoài.
Thấy hắn để xe đỗ trước cổng trường, mọi người đi ngang qua đều liếc mắt nhìn, cô hoảng hốt nói: “Sao anh lại đỗ xe trước cổng trường tôi thế này?” Vệ Khanh kiên quyết không nhượng bộ nữa, hắn muốn cô trước mắt bao nhiêu người lên xe hắn, về sau có chối cũng không thoát được, nên nói: “Đâu có quy định cấm đỗ xe trước cổng trường em.” Suy nghĩ của người này đúng là bị hỏng rồi.
Chu Dạ nghiêm mặt không lên xe, đứng xa xa, giả vờ như không quen biết hắn. Ý của cô là hắn lái xe ra đường lớn. Vệ Khanh cũng không phải không biết suy nghĩ của cô, nhưng lại mở cửa ý bảo cô lên xe. Cô không thèm để ý, nhấc chân muốn đi. Vệ Khanh từ phía sau liền lên tiếng: “Chu Dạ, sao thế? Không phải đã nói xong rồi sao?”
Chu Dạ thấy mọi người xung quanh nhìn cô chằm chằm, da đầu khẽ run lên, mà tên kia còn lên giọng thúc giục: “Chu Dạ!” Chu Dạ chạy nhanh lại gần, lườm hắn: “Anh đừng gọi nữa, còn gọi, cả trường đều sẽ biết tên tôi!” Hắn làm ra vẻ vô tội: “Vậy sao vừa rồi em không chịu lên xe?” Tên này đúng là đáng sợ mà! Vội nói: “Đi đi đi, lên xe, lên xe, chạy nhanh đi!” Đứng ở đây càng lâu càng thêm xấu hổ.
Chu Dạ nóng lòng hỏi: “Anh định dẫn tôi đi đâu?” Vệ Khanh nhìn vào mắt cô: “Em mặc như vậy không thấy lạnh sao?” Vẫn có thói quen mở cổ áo, mũ, khăn quàng, găng tay đều không có, cô lắc đầu: “Trong phòng có điều hòa, không thấy lạnh.” Vệ Khanh dừng xe trước cửa hàng quần áo, lôi cô xuống. Cô không hiểu tới nơi này làm gì, chẳng lẽ mua sắm sao?
Vệ Khanh chỉ vào một cái áo lông màu hồng hỏi cô: “Em có thích cái áo đó không?” Chu Dạ lườm hắn: “Rốt cuộc là anh muốn làm gì? Tôi không mua quần áo đâu nha.” Vệ Khanh kéo cô vào trong nói: “Lát nữa muốn đi trượt tuyết, em mặc như vậy để chết rét à?”
Hai mắt Chu Dạ tỏa sáng, “Gì cơ? Trượt tuyết á?” Chu Dạ nhìn dáng vẻ nóng lòng muốn thử của cô, cười nói: “Em nhanh vào thử đồ đi, mua xong rồi đi, em còn cứ lằng nhằng mãi là trời tối đấy.” Chu Dạ ngoan ngoãn chạy vào phòng thay đồ, đi ra xoay một vòng, Vệ Khanh gật đầu: “Được đấy, không tệ.” Đúng là tuổi trẻ, mặc cái gì cũng đẹp, huống chi vốn là một mĩ nhân. Nhân tiện mua thêm khăn quàng, găng tay và mũ cho cô.
Quẹt