Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.

p đoàn Vân Mã, nhờ thư ký nối máy, cô nghĩ gọi kiểu này có vẻ tránh được xấu hổ hơn là gọi trực tiếp cho hắn. Trải qua nhiều nghi vấn của thư ký, đến lúc nói thẳng tên mình mới được nối máy tới văn phòng tổng tài.
Vệ Khanh cũng không thể ngờ được cô lại dùng cách này mà gọi điện thoại cho mình, đành phải dùng những lời công thức hóa nói: “Alo. Chu Dạ à? Có việc gì sao?”
Chu Dạ trầm ngâm nửa ngày mới nói: “Vệ tiên sinh, về chuyện bức tranh, cảm ơn anh. Trước kia nhờ anh giúp đỡ, cho nên mới cố ý gọi điện cảm ơn.”
Vệ Khanh cười, “Hóa ra là việc này, cũng không có gì, ngay từ đầu là anh không đúng mà. Về sau cũng không cần nhắc lại. Chỉ hy vọng em cũng không cần nói cả đời không gặp lại là được rồi.”
Chu Dạ đỏ mặt, vội nói: “Không đâu, nhất thời nóng giận ấy mà, hi vọng Vệ tiên sinh anh không để bụng.”
Vệ Khanh liền thừa cơ nói: “Được rồi, về sau là bạn bè, có rảnh thì cùng nhau ăn một bữa cơm. Không thì chính là không nể mặt rồi.”
Chu Dạ đành phải miễn cưỡng đồng ý, nếu cô đã coi đây là việc công, thì cũng tiện từ chối. Trong lòng thầm mắng Vệ Khanh thật là đả xà tùy côn thượng[9'>
Vệ Khanh chớp mắt, nghĩ thầm, mở đầu tốt đẹp như vậy, sau này mọi chuyện cũng dễ dàng hơn.
[9'>: Xem xét thời cơ,thuận theo tình thế mà có những hàng động đúng đắn, khôn ngoan để đạt được mục đích.






Bắt đầu
Edit: Ishtar
Từ đó, Vệ Khanh thường xuyên gọi điện ân cần thăm hỏi Chu Dạ, lựa chọn thời điểm thích hợp, thường là lúc rảnh rỗi, giữa trưa hoặc buổi tối, hỏi cô ăn cơm chưa, học hành thế nào, nên nghỉ ngơi hoặc đi dạo cho khuây khỏa, cũng không nói nhiều, chỉ nói vài câu rồi cúp máy. Ban đầu, Chu Dạ còn cẩn thận đề phòng, chỉ khách khí nói đang ăn hoặc đang bận học bài, hoặc là muốn đi ngủ, trả lời qua loa liền cúp máy luôn.
Nhưng dần dần, cũng không còn đề phòng như trước, lúc nghe điện cũng thoải mái hơn. Tục ngữ có câu : chỉ có ngàn năm làm trộm, chứ đâu có ngàn năm đề phòng cướp. Chẳng hạn như, Vệ Khanh hỏi: “Sao nghe giọng em có vẻ không vui thế, xảy ra chuyện gì sao?” Chu Dạ vui buồn đều biểu hiện rõ ràng, nghe giọng cũng có thể cảm nhận được.
Chu Dạ rầu rĩ nói: “Máy vi tính lại hỏng rồi, không biết bị làm sao nữa. Buổi tối tôi còn phải tìm tài liệu viết luận văn, ngày mai phải nộp rồi.” Vô cùng sốt ruột. Vệ Khanh hỏi cô vài câu liền đoán là ổ cứng có vấn đề. Máy của Chu Dạ đã dùng nhiều năm rồi, là loại máy cũ, cũng đã sớm bị cô làm loạn tung lên, đương nhiên dù hắn có hỏi thế nào thì cô vẫn lắc đầu nói không biết.
Nhưng mà cũng không cam lòng, đành phải chiếm chút ít tiện nghi mới được. Đỡ vai cô hỏi: “Sao thế? Say rồi sao? Có thể đi tiếp không?” Ở bên ngoài lạnh lẽo, lúc vào trong xe liền cởi bớt khăn quàng cổ ra, còn cố ý lại gần, kéo thấp khóa kéo áo khoác của cô, lợi dụng thân hình cao lớn, có thể nhìn thấy xương quai xanh khêu gợi, đúng là băng cơ ngọc cốt. Ngón tay lạnh lẽo trong lúc vô ý lướt qua, cảm giác được cô khẽ run lên, ôn nhu mà ấm áp, cảm xúc vô cùng mãnh liệt.
Chu Dạ ngồi xổm xuống kéo khóa giầy, đứng lên còn tiện tay quấn một vòng khăn, nghiêm túc nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh về trước đi.” Ngay cả hơi thở cũng nồng đậm hương rượu, yết hầu Vệ Khanh khô nóng, cố gắng kìm nén cảm xúc, nói: “Anh đưa em về trường xong thì đi luôn.” Chu Dạ nói không cần phiền phức như thế, cũng đâu có xa xôi gì. Vệ Khanh cứ kiên quyết đưa cô về tới tận dưới lầu kí túc.
Lúc về tới gần, Chu Dạ nhìn thấy một đôi uyên ương đang thân mật ở dưới tầng một, trong lòng rất xấu hổ. Vệ Khanh thì mừng rỡ, không ngờ ông trời lại cho hắn cơ hội. Cố tình dừng dưới tàng cây nói lời tạm biệt. Chu Dạ khách sáo cảm ơn xong nói sẽ lên lầu. Vệ Khanh dùng chút lực, giơ tay ôm eo cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái. Đương nhiên là hắn muốn hôn môi, nhưng cũng không dám làm càn. Không đợi Chu Dạ đẩy hắn ra, đã buông tay trước.
Khung cảnh này, lại là bầu không khí này, Chu dạ cũng không biết nói gì, vội vàng nói: “Tôi lên đây, anh cũng về sớm đi.” Nhanh chóng chạy vào, chờ tới góc khuất hắn không nhìn thấy, vội vàng giơ tay lau trán, lộ rõ vẻ chán ghét. Vừa rồi nàng cảm nhận được đầu lưỡi của Vệ Khanh ẩm ướt, mềm mại, cảm giác có chút quái đản. Nước miếng dính ở trên mặt luôn không thoải mái mà. =))
Vệ Khanh thì lại lâng lâng vui sướng, vui vẻ đi thẳng trở về, so với tên trộm được đồ còn đắc ý hơn. Trong lòng vẽ ra kế hoạch, xem lúc nào mới có thể đường hoàng hôn Chu Dạ, đến lúc đó nhất định sẽ không buông tha cô.
Tháng mười hai chính là thời điểm sinh viên thi tiếng Anh, Chu Dạ vô cùng căng thẳng. Buổi tối trước ngày thi, Vệ Khanh hỏi cô cuối tuần có rảnh không. Chu Dạ nói ngày mai cô phải thi tiếng Anh cấp bốn, lo lắng ngày mai không làm được bài. Vệ Khanh kiên nhẫn an ủi cô, bảo cô không cần quá lo lắng, cũng chỉ là một kì thi mà thôi, năm nay không được thì năm sau thi tiếp. Cuối cùng Chu Dạ cũng bình tĩnh trở lại, cả buổi tối yên tâm đi ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, dẫm lên những mảng tuyết lớn đọng lại