Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2169 lượt.
i dùng cái giọng quan sai hách dịch, kiểu cách cái gì chứ! Anh hai cũng chẳng như vậy!” Anh trai hắn ở nhà là một người rất bình dị, gần gũi,không sĩ diện.
Chu Dạ biết đây là chuyện trong nhà hắn, không tiện hỏi đến. Vừa nhìn thấy chị dâu hắn thế kia, trong lòng lạnh lẽo, rốt cuộc cô cũng không cùng một thế giới với bọn họ. Nhà hắn vừa có tiền vừa có quyền thế.
Nhưng mà tâm tình vẫn còn chưa hết khó chịu. Hai người đều không còn cảm giác muốn ăn, ăn qua loa vài miếng, lại đi xuống dưới. Ở đại sảnh, lại gặp Trương Suất và cha mẹ hắn. Vệ Khanh dừng lại chào hỏi: “Xin chào Trương cục trưởng, Trương phu nhân.” Trương cục trưởng cười hớ hớ, nói: “Vệ tổng, cũng tới đây ăn cơm sao? Vệ lão gia vẫn khỏe chứ? Vệ bộ trưởng cũng đã chấm dứt chuyến công du về nước rồi chứ?” Vệ Khanh ậm ừ trả lời.
Bọn họ đứng bên cạnh khách sáo, Chu Dạ và Trương Suất đều giật mình. Nhất là Trương Suất, ánh mắt hắn cứ nhìn về phía Chu Dạ. Lần trước Trương cục trưởng tới công ty của Vệ Khanh, chỉ lướt qua Chu Dạ, nên cũng không nhớ cô là ai, nói chuyện xong, liền rời đi. Còn Trương Suất, trước khi rời đi, còn liên tục quay đầu nhìn về phía Chu Dạ.
Chu Dạ cũng không nghĩ vận khí lại xui xẻo như vậy, đúng là may mắn đến thì ít, xui xẻo tới dồn dập. Nhất thời bị hoảng sợ, thiếu chút nữa hành động thiếu suy nghĩ. Vệ Khanh biết Trương Suất có tình cảm với Chu Dạ, thấy cô cũng hồn bay phách tán như vậy, sắc mặt có chút khó coi, kéo cô đi ra, nghiêm mặt nói: “Nhìn gì mà nhìn, đi đường đừng ngó nghiêng lung tung.”
Chu Dạ cảm thấy đêm nay giống như một giấc mộng.
Mưa gió
Edit: Ishtar
Trên đường về, Chu Dạ không nói lời nào, chỉ ngồi dựa về phía cửa xe, nhìn những ngọn đèn đường tỏa sáng bên ngoài cửa sổ. Gió xuân lướt qua những tán lá khô còn sót lại của mùa đông, cứ như thế lác đác rơi, mộng ảo. Tết Nguyên tiêu, ánh đèn rực rỡ, vậy mà trong lòng lại cảm giác bất an, dường như có một nỗi lo sợ len lỏi trong tim.
Vệ Khanh phá tan sự im lặng: “Sao thế? Chẳng nói câu gì, em đang nghĩ gì vậy? Sao lại ngây người như thế?” Chu Dạ ngẩng đầu nhìn hắn, một lúc lâu sau nói: “Em nghĩ, có lẽ sau này anh không nên đưa em tới nơi này ăn cơm.” Thà rằng hai người ở nhà nấu ăn, xem tivi còn tốt hơn, giống như trước anh anh tôi tôi. Chu Dạ ân hận, ân hận mối quan hệ giữa hai người sắp sửa chấm dứt như vậy. Đêm nay, nhìn cảnh tượng đó, càng làm cho cô thấy chấn động, càng làm cho cô thấy rõ bức tường chắn giữa hai người.
Vệ Khanh lại hoàn toàn hiểu lầm ý cô, hỏi lại: “Vì sao?” Lại nhịn không được, nhíu mày nói: “Vì Trương Suất?” Cho nên không muốn xuất hiện cùng hắn? Dáng vẻ này của Chu Dạ, làm cho hắn thấy bất mãn. Chu Dạ không nói gì, đột nhiên Trương Suất xuất hiện, đúng là đã khiến cô giật mình.
Vệ Khanh hừ lạnh một tiếng, nói: “Chu Thị, em đang nghĩ gì vậy? Em bày cái vẻ mặt này cho anh xem, là vì Trương Suất sao?” Chu Dạ không kiên nhẫn, tức giận nói: “Anh nói bậy bạ gì đó! Em không hỏi anh thì thôi, anh lại còn đổ tội lên đầu em sao? Được lắm, anh nói đi, anh gặp người nhà liền vất em sang một bên, là có ý gì?”
Chu Dạ tủi thân, lại không dám khóc thành tiếng, bị dồn nén rất khó chịu. Vừa đẩy hắn ra, vừa lau lau nước mắt, cũng không thèm để ý xung quanh, chạy vội về phía kí túc.
Vệ Khanh thất thểu nhìn theo bóng cô, quả thật do mình quá xúc động, lại còn dùng sức với cô nữa.
Liền gọi điện thoại cho cô, đương nhiên là Chu Dạ không nghe máy, nhìn xuống tắt máy luôn, rút luôn cả dây điện thoại trong kí túc. Cô nhắm chặt mắt nằm trong chăn, từng giọt nước mắt lã chã rơi, đau lòng nghĩ, Vệ Khanh và cô, dù là về địa vị, thân phận, hay tuổi tác, không chỉ kém nhau một chút mà là cực lớn. Cô sợ rằng lúc này hắn chiều chuộng cô, một mai khi hắn chán ghét, cô chẳng khác gì một oán phụ!
Cả đêm, Vệ Khanh gọi vài cuộc tới, ngay cả điện thoại ở kí túc cũng không liên lạc được, biết mình đã khiến cô tức giận. Nghĩ nghĩ, qua vài ngày nữa rồi nói sau, chờ cô hết giận, lại đi tìm cô. Theo tính xấu của cô, bây giờ mà tới gặp, không bị sập cửa vào mặt mới là lạ.
Tết Nguyên tiêu trôi qua, bắt đầu khai giảng học kỳ mới. Theo thường lệ lại họp lớp, hiếm khi bạn bè đông đủ ở trong lớp, Trương Suất cũng không ngoại lệ. Vì chuyện Vệ Khanh mà tâm tình Chu Dạ không vui, cả người rầu rĩ chán nản ngồi góc lớp. Trương Suất ngồi phía bên kia, quay đầu nhìn cô mấy lần, cô cũng không phát hiện ra.
Tiếu giáo sư vẫn tận tình hướng dẫn, lời nói thấm thía khuyên răn mọi người, nội dung chính là tập trung vào việc học, cố gắng chuyên cần. Vẫn như mọi khi, mọi người vừa nghe vừa ngáp, vất vả mãi mới thầy nói xong, mọi người lục tục ra về. Chu Dạ tựa vào cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, thân cây đào đã có thêm nhiều lộc non, lại thêm mùa xuân mới. Chỉ tiếc rằng gió lạnh vẫn chưa hết, nhìn thời tiết hôm nay, âm u, dường như sắp mưa. Trong lòng càng thêm muộn phiền.
Trương Suất ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn nhìn cô một lát, nói: “Bị ốm sao? Nhìn mặt bạn nhợt nhạt quá.” Chu Dạ lắc đầu: “Không, thời