Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.
g tới, từ sớm đã ra khỏi cửa. Đến nơi đứng chờ mãi vẫn không thấy Vệ Khanh đến, nghĩ thầm, chẳng lẽ chia tay cũng gian nan như vậy?
Tay nắm chặt túi xách lăc lư, nhàm chán đứng chờ, có nhiều người khách nước ngoài đi tới gần, hỏi cửa vào Di Hòa Viên có phải ở phía trước hay không. Chu Dạ không giỏi tiếng anh, ngượng ngùng mở miệng, đỏ mặt khoa tay múa chân, nói phía trước phía trước, rẽ trái rẽ trái là đến. Đến khi đám người kia hiểu được, người cô đã ướt đẫm mồ hôi. Có một chàng trai thấy cô xinh xắn, muốn lại gần. Cô nghĩ thầm, mẹ ơi, muốn hỏi cái gì thì hỏi, đừng có hỏi tiếng Anh là được, tốt nhất là chuồn nhanh thôi.
Vệ Khanh nghe Chu Dạ đồng ý gặp hắn, rất vui, nghĩ cô đã hết giận, vừa đi vừa huýt sao, nhanh chóng tới nơi. Nhưng trên đường đi bị kẹt xe, đoạn từ Thanh Hoa tới Di Hòa Viên, đường xá loạn xạ, hắn đành dừng xe ven đường, chạy bộ tới.
Đến nơi, thấy Chu Dạ đang nói chuyện với một gã trai người nước ngoài, xông lên, ôm eo cô, giữ chặt, lại dùng tiếng Anh khách sáo hỏi: “Anh bạn, muốn hỏi gì vậy?” Chàng trai nhún vai, lại liên tục nói cảm ơn Chu Dạ, chậm rãi bước đi.
Vệ Khanh giả vờ như không biết, hỏi: “Em nói chuyện gì với hắn vậy?” Chu Dạ đẩy vuốt sói của hắn ra, nói: “Không có gì, cậu ta chỉ hỏi đường thôi.” Vệ Khanh hừ một tiếng, hỏi đường mà ân cần như vậy sao? Tay lại vươn tới. Chu Dạ không biết làm sao, bỏ qua đi, coi như là lần cuối cùng, đi vào nói sau.
Chia tay
Edit: Ishtar
Hai người mua vé vào cửa, đi vào Đông Cung Môn, dọc theo hồ Côn Minh, đi về phía đình Tri Xuân (đình ở đây là ‘lương đình’: nơi để khách đến chơi nghỉ ngơi, ngắm nhìn cảnh vật; ko phải đình chùa đâu a). Vệ Khanh hít sâu một hơi, nói: “Lần này đi công viên chơi cũng tốt, nhưng hoa vẫn chưa nở, đợi vài ngày nữa quay lại, anh cho em hưởng thụ đãi ngộ đặc biêt.” Chu Dạ không để ý tới hắn, đi qua cầu, đi về đình Tri Xuân trước. Nhìn xung quanh, không có du khách nào khác, đúng là nơi nói chuyện thật tốt.
Toàn cảnh hồ Côn Minh
Thập Thất Khổng Kiều
(Giữa hồ Côn Minh là hòn đảo nhỏ được nối với bờ bằng một chiếc cầu vồng làm bằng đá gồm 17 nhịp có tên là Thập Thất Khổng kiều. Cây cầu đá này rộng 8 m, dài 150 m. Trên lan can cầu là hơn 500 tác phẩm điêu khắc sư tử đá với hình hài, và nét biểu cảm hoàn toàn khác nhau.Với hòn đảo nhỏ giữa hồ Côn Minh làm mình thì chiếc cầu sẽ giống như một con rùa đang vươn dài đại diện cho Thọ.)
Chu Dạ nhìn du khách qua lại, cũng có không ít khách nước ngoài, mọi người tò mò nhìn về phía họ, vừa cuống vừa giận, đúng là không thể chịu nổi cái người mặt dày này. Vừa giãy giụa muốn rút tay ra, vừa la lên: “Vệ Khanh, anh nói chuyện nghiêm túc đi! Cái gì mà em đá anh, cũng không khác gì anh đá em đâu. Anh không cảm thấy, thân phận địa vị chúng ta chênh lệch như vậy, có thể ở cạnh nhau sao? Anh còn không mau buông tay, thế này mà gọi là nói chuyện à? Bỏ tay ra, bỏ tay…” cổ tay ửng đỏ, tiết mục chia tay biến thành trò cười khôi hài cho du khách thưởng thức.
Đang lúc xôn xao, điện thoại Vệ Khanh vang lên, hắn không thèm để ý tới, nhưng lại gọi hết lần này tới lần khác, có lẽ là việc gấp. Hắn kéo Chu Dạ tới ven đường, một tay rút điện thoại ra nghe, bực bội nói: “Có chuyện gì?” Chậm rãi, sắc mặt hắn thay đổi, cúp máy, mới nhớ ra Chu Dạ đứng bên cạnh, vừa tức vừa giận, quát: “Đi theo anh!”
Chu Dạ nhân lúc hắn không chú ý, nhanh chóng thoát ra, bĩu môi nói: “Thái Hậu triệu kiến, còn không mau về nhà!” Cô nghe thấy hắn gọi bà già, rất phản cảm. Vệ Khanh cố nén giận, gắng bình tĩnh nói: “Chị dâu anh vì việc công mà bị thương, anh phải qua xem.” Hắn sợ cô đa nghi, còn cố ý giải thích. Rồi lại đổi sắc, hầm hầm nói. “Chu Dạ, việc này chưa xong đâu.”
Chu Dạ chạy nhanh ra xa, sợ lại dây dưa với hắn, đi một quãng xa mới đứng lại, nói với qua: “Chúng ta không còn liên quan gì nữa.” Vệ Khanh giận điên, chỉ vào cô nói: “Chu Dạ, em cứ chờ xem, chờ anh quay về dạy cho em bài học thế nào.” Rồi nhanh chóng rời đi. Chu Dạ không quen nhìn bộ dáng kiêu ngạo của hắn, cũng hét vang lên: “Được!” Rất to và rõ ràng. Sao cô phải sợ hắn trả thù chứ? Có gì là tốt, suốt ngày đe dọa người khác!
Vệ Khanh dừng bước, quay lại nhìn cô, thấy hai tay cô chống nạnh, khiêu khích nhìn hắn, nhìn như vậy, thật giống phong cách của một người đàn bà chanh chua, chửi đổng. Không hiểu vì sao, “phụt” một tiếng bật cười, xoa xoa mũi, vừa tức vừa buồn cười, không biết phải làm thế nào, nói không ra lời, đành phải lắc đầu rời đi.
Hắn cứ như vậy mà dung túng cho Chu dạ, theo bản năng bởi vì tuổi Chu Dạ còn nhỏ, nóng giận mất khôn, nói năng linh tinh. Lấy tuổi của hắn so ra, còn hơn cô mười tuổi. Nhưng lần này, cô thực sự là hơi quá đáng!
Vệ Khanh đi tới cửa, nghĩ rằng không được, không nên để cô ở lại đây một mình, nên nhân cơ hội này đưa cô về nhà gặp cha mẹ mới đúng, đỡ để cô phải lấy gia đình làm lý do. Vì thế quay lưng lại tìm người, vẫn còn đang ở gần đình Trì Xuân, sao chớp mắt một cái đã không còn bóng dáng? Vì thế lại gần mấy du kh