Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.

chứ?” Có biết suy nghĩ không vậy? Vệ Khanh lau mồ hôi nói: “Không có cách nào khác! Ai bảo em nói tắt là tắt máy luôn! Anh đã hỏi tiếp viên hàng không rồi, buổi chiều có chuyến bay tới Côn Minh, lúc đó anh sẽ tới tìm em.” Cô đúng là rất giỏi ép buộc người nha!
Cô vội nói: “Anh đã về Bắc Kinh rồi còn quay lại làm gì. Anh cứ lo giải quyết công việc đi. Em nói đùa thôi, anh còn tưởng thật sao, bảo đến là đến à, phải xử lý chuyện quan trọng trước chứ. Trên máy bay không được gọi điện, mau tắt máy đi.” Vội vàng cúp máy, Vệ Khanh tức mà không làm được gì, hắn căng thẳng suốt một tiếng, kết quả chỉ vì cô nói đùa à? Có phải muốn chỉnh hắn hay không? Hắn tức giân, cũng không thèm quay lại tìm cô, đi thẳng tới công ty.
Đến tối, lại thay đổi ý định, bỏ đi, vất vả lắm mới hòa giải được, phải ngọt ngào như mật mới đúng chứ. Vì thế lại gọi điện tới: “Hôm nay chơi vui không?” Chu Dạ xoa xoa mắt nói: “Chơi đâu mà chơi, bọn em phải đi vẽ vật thực mà, mệt lắm.” Quay lại nhìn đồng hồ, nói: “Trễ thế này, anh còn chưa ngủ sao?” Vệ Khanh thở dài: “Ngủ à? Sợ là phải thức suốt đêm ấy chứ.” Công việc mấy ngày tồn đọng lại, đủ khiến hắn luốn cuống chân tay. Chu Dạ thường xuyên thức đêm vẽ tranh, cũng không để ý lắm, chỉ “ừ” một tiếng.
Vệ Khanh phàn nàn: “Chồng em làm việc cả đêm, em cũng chẳng tỏ thái độ gì cả, sao có thể lạnh lùng như thế chứ?” Chu Dạ nghe xong, ngồi bật dậy nói: “Anh lại nói lung tung rồi!” Vệ Khanh tự xưng là chồng em khiến cô hoảng hồn. Hắn bĩu môi cười: “Anh nói sự thật mà, lung tung gì chứ!” Cô nhíu mày, hắn còn kêu là nói sự thật, mệt quá đi! Có mà mặt trời mọc đằng tây ấy! Người nào đó, suốt ngày đấu võ mồm với cô toàn chiếm lợi thế là sao?
Nghiêm mặc nói: “Về sau không được nói lung tung nữa, nghe chẳng tự nhiên chút nào!” Hắn nói: “Sao lại không tự nhiên chứ, nghe vài lần thành quen ấy mà. Chồng em từ ngàn dặm xa xôi đuổi theo vợ yêu, hiện tại mệt không thở ra hơi, không thể làm gì, em còn đả kích anh như vậy. Em gọi một tiếng chồng ơi, anh sẽ không mệt nữa.” Lại làm ra vẻ lưu manh.
Chu Dạ nổi giận mắng: “Nói năng ngọt xớt, cợt nhả! Không thèm nghe anh nói nữa, em đi ngủ!” Vệ Khanh vội nói: “Ta nói năng ngọt xớt gì chứ? Không phải bạn bè em đều gọi như vậy sao?” Chu Dạ á khẩu, đúng là rất nhiều bạn bè gọi nhau là chồng vợ, nhưng áp dụng vào bản thân, lại thấy hoảng hồn. Vệ Khanh không phải trẻ con nhăng nhít, sao có thể gọi lung tung như vậy chứ?
Vệ Khanh cứ nói này nói nọ mãi: “Anh ở văn phòng một mình, bên ngoài tối đen như mực, ngay cả người nói chuyện cũng không có. Làm việc hùng hục, ngay cả chén trà cũng không được uống, vừa về đã phải họp ba cuộc họp, tất vả đều vì em, em phải an ủi anh chứ. Hôm nay có nhớ anh không?” Chu Dạ bị ép buộc, liên tục nói: “Nhớ nhớ, nhớ đến sắp nát tim rồi! Anh có cần em nói nhớ anh tới đỏ mặt không?” Lời buồn nôn này, chính cô cũng không chịu nổi.
Vệ Khanh cười cười, nhìn chằm chằm vào máy tính trước mặt: “Ngày mai ở Côn Minh có mưa, em chú ý chút, nhớ mặc nhiều đồ vào đấy.” Chu Dạ nghe bên ngoài có tiếng mưa rơi, ngáp một cái, nói: “Lúc chiều đã thay đổi thời tiết rồi, có mưa, may mà anh để ô lại cho em, nếu không đã ướt sũng rồi, quần áo cũng chưa thay.” Nhớ tới cái ô, trong lòng lại cảm thấy ấm áp dễ chịu. Hắn du côn, vừa háo sắc, vừa lưu manh, nhưng lại săn sóc cô rất cẩn thận.
Buổi sáng tỉnh dậy, điện thoại vẫn đặt ở bên tai, hóa ra tối hôm qua đang nói chuyện lại ngủ quên mất; cô thầm mắng bản thân hoang phí, điện thoại đường dài tốn tiền như vậy, lại còn ngủ quên. Dù nói chuyện tình cảm cũng không nên để tài chính bị thâm hụt chứ.
Mọi người ở Côn Minh năm ngày, sau đó đi xe khách tới Lệ Giang. Lệ Giang là chốn bồng lai tiên cảnh, phảng phất giống cõi niết bàn, ngăn cách với trần thế, làm những du khách từ phương xa tới đây như được tẩy trần mọi tục khí trên người, bớt đi phần nào mệt mỏi của chuyến đi. Thành cổ được núi bao quanh, nước ôm trọn, phong cảnh tuyệt đẹp, ban đêm những vì sao sáng ngời, cảm giác trời cao thật gần, có thể vươn tay lên hái sao, vẻ đẹp khiến người ta say mê, như thế đã đủ lắm rồi. Chu Dạ chưa từng nhìn thấy bầu trời đêm nào đẹp như vậy, giống như một nơi bí mật mà cô vô tình xâm nhập, hoang mang, ngạc nhiên,… Tất cả ngôn ngữ cũng không đủ biểu đạt được sự rung động của nội tâm.
Bọn họ đi tới công viên Hắc Long Đàm ở phía bắc thành cổ Lệ Giang để xem mặt trời mọc, cảnh tượng rộng lớn đồ sộ, đứng bên hồ có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Ngọc Long Tuyết Sơn dưới đầm, bức tranh này cho tới nay vẫn bảo tồn đầy đủ kiến trúc Mộc phủ thời nhà Minh cùng với những bức tường loang lổ phai màu, đậm nét văn hóa Nạp Tây; thuê xe đạp đi quanh thành cổ, ở nhờ nhà người dân địa phương, ăn đủ món ăn truyền thống bình dân nơi này, buổi tối sà vào các cửa hàng tạp hóa mua đồ lưu niệm, bước những bước chậm rãi trong mưa đi trên cầu Thanh Long, ung dung tự tại, đứng bên hồ sen ngắm những mái ngói đỏ đã phai mờ…
Công viên Hắc Long Đàm
Hình ảnh núi Ngọc Long Tuyết Sơn soi bóng xuống đầm Hắc Long
Cảnh đẹp cứ như vậy in


Pair of Vintage Old School Fru