XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.

i mãi nhớ bạn.” Nhớ rõ buổi chiều tháng năm này, cô gái hắn thích, được ánh mặt trời bao phủ toàn thân. Khi còn trẻ, tình cảm thầm mến đầy đau thương, vĩnh viễn không phai màu.
Chu Dạ xoa xoa tay chân cứng ngắc, cười hỏi: “Khi nào bạn đi?” Có lẽ hắn sắp đi rồi nên mới thông báo cho cô biết. Trương Suất nói: “Một tuần nữa.” Đã sớm hoàn tất các thủ tục. Chu Dạ nhảy bật dậy, lôi máy ảnh ra: “Lại đây, chúng ta chụp tấm ảnh nào. Sau này không biết có cơ hội gặp mặt nữa không.”
Xã hội hiện đại, tuy nói giao thông phát triển, nhưng thế giới rộng lớn như vậy, bay lượn khắp nơi, từ nay về sau khó mà biết tin tức về nhau. Dù thiết bị thông tin có tiên tiến cỡ nào cũng không xóa được khoảng cách xa xôi.
Nhờ một đàn em khóa dưới đi ngang qua chụp ảnh hộ. Hai người sóng vai đứng cạnh nhau ở trước giảng đường, ánh chiều ta đem bóng hình chiếu dài vô hạn, thân thể đứng dựa sát cạnh nhau, lại phân biệt rõ ràng, duy chỉ có cái bóng ở xa xa thì chụm lại thành một khối. Thời điểm bấm máy, Trương Suất quay đầu, nhẹ nhàng hôn lướt qua môi cô. Mặc dù Chu Dạ bất ngờ, nhưng cũng không nói gì. Trương Suất mỉm cười, nói: “Hẹn gặp lại.” Giơ tay lên vẫy vẫy, dường như muốn lưu lại hết thảy tại nơi này.
Chu Dạ cũng vẫy vẫy tay với hắn, cổ họng có chút nghẹn ngào, không nói nên lời. Hắn thích cô, đến bây giờ cô mới biết, cô vẫn cảm động. Phiền não quay người, lại thấy nơi ngã rẽ trên đường, Vệ Khanh đang dựa vào thân cây, không biết đã đứng đó bao lâu rồi.
Cuối tuần có lẽ sẽ không dễ dàng trôi qua.
[14'>: Việc không đúng, nói nghe không lọt lỗ tai, việc sẽ không tới đâu.
[15'>: Đây là bốn câu thơ trong bài “Đỗ Thiếu Phủ chi nhiệm Thục Xuyên” của Vương Bột.
Bản gốc:
城闕輔三秦, 風煙望五津。
與君離別意, 同是宦遊人。
海內存知己, 天涯若比鄰。
無為在歧路, 兒女共沾巾。
Hán Việt:
Thành khuyết phụ Tam Tần (1)
Phong yên vọng Ngũ Tân. (2)
Dữ quân li biệt ý
Đồng thị hoạn du nhân.
Hải nội tồn tri kỷ
Thiên nhai nhược tỵ lân.
Vô vi tại kỳ lộ
Nhi nữ cộng triêm cân.
(1) Nay thuộc tỉnh Thiểm Tây. Hạng Võ sau khi diệt Tần chia đất này cho Ưng Vương, Tắc Vương và Địch Vương nên gọi là Tam Tần.
(2) Tên năm bến ở sông Thục.
Dịch nghĩa:
ĐỖ THIẾU PHỦ ĐI NHẬM CHỨC TẠI THỤC XUYÊN
Thành luỹ bảo vệ cho miền đất Tam Tần,
Từ đây có thể trông thấy năm bến sông Thục trong màn gió khói.
Cái ý ly biệt của anh và tôi giống nhau,
Vì chúng ta đều là kẻ đi làm quan nơi xa.
Trong bốn biển tôi còn có anh là tri kỷ,
Dù ở chốn chân trời cũng giống như xóm giềng gần bên.
Như vậy hà tất phải đứng nơi ngã ba đường lúc chia tay,
Mà như thói thường nhi nữ nhỏ lệ ướt thấm khăn.
Dịch thơ: (bản dịch của Trần Nhất Lang)
Thành xây giữ đất Tam Tần
Trông vời năm bến mấy tầng khói mây.
Bùi ngùi giây phút chia tay
Bác, tôi bể hoạn thường hay đổi dời.
Chúng ta tri kỷ trên đời
Chân mây góc biển như người lân gia.
Chia tay bóng khuất ngã ba
Đừng khăn thấm lệ như là nữ nhi



Ghen


Edit: Ishtar
(p/s: chương này có chút…. :”>)
Chu Dạ giật mình, ngây ngốc hỏi hắn: “Sao anh lại tới đây? Đến từ lúc nào thế?” Vệ Khanh lạnh mặt, cười như không cười nói: “Rất quang trong sao?” Đáy mắt ẩn giấu lửa giận căng thẳng và cả nét bi thương. Lần đầu tiên cảm thấy bất lực, lần đầu tiên cảm nhận rõ mùi vị bi thương như thế nào. Đột nhiên phát hiện ra, hóa ra có vài thứ, cho dù bản thân có cố gắng hết sức thế nào, cũng không chắc chắn sẽ có thể có được. Có phải trước kia hắn thuận lợi quá mức hay không?
Cả chiều nay hắn gọi điện cho cô, vẫn đều là tắt máy. Thật sự không yên lòng, tự mình tới trường tìm cô, vừa đi vừa nghĩ làm thế nào dỗ cô đi tới nhà hắn, tràn đầy kế hoạch, tràn đầy hưng phấn. Nhưng vừa mới tới cổng trường, đã thấy cô và Trương Suất, hai người nhìn nhau đắm đuối, tuấn nam mỹ nữ, xinh đẹp hài hòa như một bức tranh. Giống như sấm sét giữa trời quang, không thể nào tưởng tượng nổi.
Cứ ghen tị đến phát cuồng như vậy, nhưng không thể không thừa nhận, hai người bọn họ, đều trẻ tuổi, nụ cười trên gương mặt trong suốt không vướng chút bụi trần, thanh xuân. Trương Suất và cô, tuổi ngang nhau, suy nghĩ thích hợp, đều tài hoa hơn người, đứng chung một chỗ, phảng phất giống như tài tử giai nhân. Vệ Khanh là người luôn tự phụ tự mãn như thế nhưng cũng có chút ảm đạm. Lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào khoảng cách chênh lệch giữa mình và Chu Dạ, cô mới chỉ có mười chín tuổi, mà hắn đã gần đến băm. Từ trước tới nay, có phải hắn đã quá cưỡng cầu hay không?
Có vài bạn học quen biết thấy cô rơi lệ, đi tới an ủi: “Chu Dạ, thời sinh viên rồi cũng phải trôi qua, cuộc vui nào cũng có hồi kết, đừng quá thương cảm!” Chu Dạ chảy nước mắt, nức nở nói: “Mình nhớ mẹ!” Dụi dụi mắt đi về kí túc. Tròng lòng rất tủi thân, cô cũng không làm sai gì cả, sao lại nổi giận với cô cơ chứ! Ghen thì cũng đến mức như thế!
Cơm tối cũng không ăn, làm cái gì cũng không xong. Càng nghĩ, xét cho cùng, lần này mình cũng có phần sai, đành phải tới cửa đi chịu đòn nhận tội vậy. Làm sai biết