Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2202 lượt.
thấy không được, há miệng thở dốc, lôi kéo tay nàng lướt xuống dưới, trong miệng hạ lưu nói: “Tây Tây, chỗ này của anh đau lắm, em xoa xoa giúp anh đi.” Chu Dạ cắn môi đẩy hắn ra. Hắn giữ lại, ôm lấy cô, lại cọ cọ, cợt nhả nói: “Chồng em cả thể xác và tinh thần đều không khỏe mạnh, tương lại, sẽ ảnh hưởng tới chữ ‘hạnh phúc’.” Chu Dạ cứng người ngồi trên sofa.
Vệ Khanh thấy cô không cự tuyệt, lập tức đả xà tùy côn (đánh rắn tùy gậy), giữ tay cô lại, bắt đầu hướng dẫn cô, nói xong lời không đứng đắn, thật là cái gì cũng nói ra hết. Chu Dạ mím môi, mở miệng nhưng không nói ra lời, không thể mắng nổi, mặt đỏ thiếu chút nữa có thể xuất huyết ra được. Nàng nhắm mắt, nhỏ giọng thì thầm: “Như thế này còn chưa đủ sao?” Giây phút thẹn thùng xấu hổ này, cô cảm giác dài như cả một thế kỷ. Tâm tình căng thẳng, miệng khô lưỡi nóng, ngón tay có chút đau, cô cảm thấy hơi mệt.
Dù không lưu loát, có nhiều chỗ không làm tốt, Vệ Khanh mạnh mẽ kiềm chế, khát vọng càng nhiều. Vì thế, ở bên tai cộ nhẹ giọng yêu cầu, Chu Dạ bị dọa căng thẳng, dùng sức véo hắn, tức giận mắng: “Vệ Khanh, anh quá đáng!” Vệ Khanh còn nói: “Có cái gì quá đáng đâu cơ chứ, cũng không có độc mà.” Toàn bộ đều đã biến thành sắc ma thành tinh.
Lúc nói chuyện, không đề phòng cô đột nhiên dùng sức, một trận run run, ôm lấy cô ngã xuống sofa, nửa ngày không chịu đứng dậy. Chu Dạ vừa thẹn vừa giân, oán hận nói: “Đều tại anh, dây ra hết quần em rồi! Bẩn chết được!” Lại đẩy, lại đánh, Vệ Khanh vùi đầu trước ngực cô, hưởng hết diễm phúc, đâu chịu đứng lên. Hắn hận chết cái quần kia, ước gì làm bẩn càng nhiều càng tốt.
Chu Dạ lấy hắn dùng lưỡi cách qua lớp áo, xằng bậy trước ngực, vừa cuống vừa giận, lần này giận thật, đưa tay tới chỗ nguy hiểm của hắn, lạnh giọng nói: “Anh nghiêm túc một chút!” Giữ yếu huyệt của hắn, tùy thời trở mặt. Vệ Khanh từng ăn nhiều trái đắng trên tay cô, tối hôm nay đã ép cô nhiều như vậy, nếu còn ép tiếp chỉ sợ không chiếm được gì cả, vì thế tạm thời buông tha cô.
Không hề che lấp ngồi xuống, Chu Dạ hận hắn hạ lưu vô sỉ, cầm gối ôm quăng vào lòng hắn, mắng: “Còn không mau mặc quần áo vào!” Chính mình thì chạy vào toilet rửa sạch. Cũng không phải cô không đưa tay giúp hắn làm, nhưng vẫn bị yêu cầu hắn đưa ra dọa cho sợ hãi, chỉ có thể mắng hắn vô sỉ. Không chỉ như thế, hắn còn làm như không có chuyện gì xảy ra, nói: “Anh giúp em cũng được.” Cô nhìn mình qua tấm gương, mặt lại hồng, lại nóng, có lẽ có thể luộc chính quả trứng.
Vệ Khanh thấy cuối cùng cô cũng đi ra, trêu chọc: “Anh cứ nghĩ em định ngủ luôn trong toilet.” Chu Dạ trừng hắn, vì lấy lòng hắn, đúng là bị bán đứng. Nhìn thời gian vẫn còn sớm, cầm túi nói muốn về. Đương nhiên là Vệ Khanh muốn giữ cô lại, nói mình say rượu, không thể đưa cô về, đêm khuya, trên đường không an toàn.
Chu Dạ căm giận nghĩ, nơi này càng không an toàn! Càng phải đi. Vệ Khanh lười biếng nói: “Anh uống rượu, em không ở lại chăm sóc anh sao?” Rốt cuộc cô không nhịn được nữa, cả ngày nay cô đã cố nén giận, nhẫn nhục chịu đựng tới cực điểm, liền châm chọc: “Có cần em lưu lại chiếu cố cho anh uống dấm chua, xoa bóp chân tay gì không?” Vệ Khanh nhớ tới lần ác mộng đó, không dám ý kiến, chỉ nói gần đây an ninh không tốt, đi taxi về chẳng may gặp chuyện gì, hối hận cũng không kịp.
Chu Dạ cũng không ngại, cầm chìa khóa xe trên bàn, nói: “Em lái xe anh về, ngày mai anh tới lấy.” Vậy là được rồi chứ? Vệ Khanh không còn lời nào để nói, đành phải nói: “Tuần sau tới nhà anh.” Xem lần này cô còn dám không đi không, xem cô làm cách nào rời khỏi cánh cửa này.
Chân tay Chu Dạ luống cuống không biết để đâu, cũng không dám lắc đầu. Cô cũng biết thức thời mới là trang tuấn kiệt. Đành phải yếu ớt nói: “Tuần sau có chút chuyện, sợ rằng, không tới kịp…”
Vệ Khanh không kiên nhẫn nói: “Em lại có chuyện gì?” Chu Dạ hoảng sợ nhìn hắn, cuối cùng bất đắc dĩ, nói ra: “Tuần sau Trương Suất xuất ngoại, bọn em muốn tới tiễn…” Còn chưa dứt lời, hoảng sợ chạy trốn, không dám liếc hắn nhìn hắn.
Cũng không thể trách cô, có trách cũng chỉ có thể trách Vệ Khanh chọn thời điểm không đúng lúc. Thật không biết dùng lời nào để diễn tả biểu cảm của hắn lúc này.
Ly biệt
Edit: Ishtar
Vệ Khanh nhìn theo bóng dáng cô rời đi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cô ấy còn không biết sống chết dám cự tuyệt! Nửa ngày mới có phản ứng lại: “Cái gì? Xuất ngoại?” Nói như vậy, nghĩa là Trương Suất phải đi! Hôm nay hắn ăn dấm chua kia chẳng phải vô ích rồi sao? Nhưng nhớ tới buổi tối Chu Dạ nhu thuận, mềm mại như vậy, nhíu mày, coi như cũng đáng giá!
Nghĩ về Trương Suất giống như giặc ngoại xâm, cứ như vậy tự rút lui, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, hắn ước gì Trương Suất kia vĩnh viễn không cần trở về, tuổi trẻ của cậu ta so với hắn mà nói là mối lo ngại lớn nhất. Như vậy thì, vấn đề lớn nhất hiện nay chính là chuyện ra mắt rồi, đầu óc lại bận suy nghĩ làm thế nào thuyết phục được Chu Dạ tới gặp cha mẹ hắn. Hắn cảm giác được Chu Dạ không thực sự muốn như vậy