Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.
cô đã thật sự không tin tưởng vào tình yêu rồi, có lẽ, đối với Ân Tâm Nhi cô có tầm quan trọng không thua gì Nhiễm Du. . . . . ."
"Đến cô cũng nói có lẽ. . . . . ." Tôi cười khổ cắt đứt lời của cô ấy "Nhiễm Du cùng hắn tách ra ba năm, tôi cùng hắn sinh sống hai năm, nhưng mọi người thấy chỉ là ‘có lẽ’, dưới tình huống này, tôi cần thiết phải tranh thủ sao?"
Bóng dáng của Xảo Dĩnh trước khi biến mất, còn đem cặp mắt không giúp gì được liếc nhìn tôi. Cửa phòng màu trắng "cạnh" một tiếng bị đóng lại, Âm Hạng Thiên giận đùng đùng đi tới trước mặt của tôi, từ trên cao nhìn xuống, nhìn chằm chằm vào cái gối ôm của tôi: "Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Anh và Nhiễm Du chỉ là bạn bè, bạn bè hiểu không? Em đừng như người không tai, tất cả điều không thể vào não như thế?"
"Đừng nóng nảy như vậy, anh xem, hôm nay mặt trời thật tốt, phong cảnh đẹp như vậy, một buổi trưa như thế, gây gỗ làm gì." Tôi nặn ra nụ cười, cố gắng hóa giải không khí khẩn trương và nguy hiểm, nhưng hắn không hề bình tĩnh lại, mà còn tức giận hơn.
"Chớ nói những thứ vô dụng đó với anh, anh hỏi em, có nghe lời anh nói hay không?"
Tôi gật đầu "Mỗi một câu đều nghe lọt."
"Vậy em còn náo cái gì?"
Tôi ngước mắt liếc nhìn hắn: "Anh có nghiêm túc cân nhắc lời em hay không? Nói một cách khác, anh có nghe lọt được không?"
"Em cứ nói đi?"
"Lọt vào tai anh rồi có lọt vào não anh không. Anh cảm thấy tôi cố tình gây sự, cảm thấy tôi đang dùng biện pháp bỏ đi để uy hiếp anh. Hiện tại, anh hãy nghe cho kỹ: Anh đã sai! Căn bản tôi không có uy hiếp bất luận kẻ nào, cũng không thể uy hiếp bất luận việc gì." Thấy hắn muốn phản bác, tôi lại nói: "Anh có biết tôi ghét cái nào, tôi hiểu mâu thuẫn là cái gì không, nhưng anh cho rằng tôi nói dối, cũng muốn đi theo cô ấy. Anh có nghĩ đến suy nghĩ của tôi hay không, điều này đại biểu cái gì? Không nói ra miệng sao? Tôi nói thay anh, điều này đại biểu, anh đã lựa chọn cô ta."
"Em nói bậy! Nhiễm Du. . . . . ."
"Tâm tình Nhiễm Du không tốt, thân thể Nhiễm Du không tốt, Nhiễm Du bị chồng trước quấy rầy, Nhiễm Du cần anh trợ giúp." Tôi sử dụng lại những từ hắn đã từng nói với tôi, bốn mắt cùng nhìn nhau: "Âm Hạng Thiên, chớ tự mình uy hiếp tôi, tôi sẽ không vì hai tiếng bạn bè bình thường mà gây sự với anh. Ở trong lòng anh, Nhiễm Du chưa bao giờ là người bạn bình thường."
"Cô. . . . . . cô. . . . . . Giỏi lắm!" Hắn tức giận đến gân xanh nổi cả trên mặt. Không biết là bị phơi bày tất cả nên tức giận, hay cho tôi quyết tuyệt tình mà tức giận, thật ra thì, tôi không muốn nói như thế, nhưng hắn vẫn dùng "Hồ đồ", "Nói bậy" đến kích thích tôi, hại tôi không cẩn thận mà kích động.
Tôi không thể làm gì khác ngoài thở dài: "Một buổi trưa yên bình, đều bị phá hư, thật đáng tiếc!"
"Bệnh quá thành đức hạnh rồi à, còn có tâm tình để ngắm cảnh xuân sao?" Sau lưng bỗng nhiên có người nói chuyện, mặc dù không thiếu ân cần, nhưng giọng nói cợt nhã làm thành một đòn lợi hại.
Tôi ngoái đầu nhìn lại, liếc nhìn Ninh Vũ nói "học trưởng, sao cậu lại tới đây?"
"Xảo Dĩnh nói cậu bệnh bao tử, bảo tôi đến giúp một tay, tìm chút thuốc đặc trị, tôi đi khắp hiệu thuốc rồi cũng không tìm được thuốc đặc trị, nhưng cũng có đem đến vài phương thuốc Bắc, cậu có muốn uống không?"
Tôi lắc đầu "Không uống."
Ninh Vũ đi đến gần, dùng sức vuốt vuốt đầu của tôi, dùng vẻ mặt cười như không cười mà nói. "Tôi cùng Xảo Dĩnh đã thương lượng rồi, không uống liền rót, cậu chọn cái nào?"
Tôi mếu máo: "Uống....uố...ng!"
"Đi đi, tôi đi lấy đây, hâm nóng lên là có thể uống."
"Cám ơn!" Tôi nhe răng nhếch miệng mà nói.
"Khỏi khách khí, về sau mỗi ngày đều có uống."
Tôi thiếu chút nữa phát khóc, than thở đứng dậy, chào hỏi: "Xuống dưới lầu ngồi đi."
"Cậu đi uống thuốc." Ninh Vũ ngụ ý, liếc mắt nhìn Âm Hạng Thiên nói: "Chúng ta đã lâu không gặp, từ từ ôn lại chuyện cũ!"
Ninh Vũ như một người anh lớn không có máu mủ của tôi, mặc dù anh không biết tôi cùng Âm Hạng Thiên gần đây như thế nào, nhưng chỉ với một cái liếc mắt đã có thể nhìn ra, nếu Ninh Vũ nói "Ôn chuyện" là đã hiểu.
Âm Hạng Thiên không để ý đến Ninh Vũ, lôi kéo tôi đi xuống dưới lầu.
"Để cho cô ấy yên tĩnh, đừng tưởng rằng bây giờ là của cậu, thì vĩnh viễn là của cậu, cô ấy lựa chọn đi hay ở là quyền lợi của cô ấy." Ninh Vũ nhẹ giọng mà nói ra.
Âm Hạng Thiên dùng sức bóp lấy cổ tay của tôi vô cùng đau đớn: "Cái gì là của tôi thì đến cuối cùng vẫn là của tôi, không cần người khác đến đây nhắc nhở!"
"Chúng ta xưng anh gọi em, phong độ của một thiếu gia giàu có đâu mất rồi, ai là người mình, ai là người khác, trong lòng cậu phải hiểu chứ?" Đây là sự thật, có lẽ từ miệng Ninh Vũ nói ra lại giống như là khiêu khích.
Bước chân của Âm Hạng Thiên ngừng lại một chút, hiển nhiên là hiểu ẩn ý trong câu nói kia.
"Tôi nhớ không lầm là cũng có ngoại lệ đấy chứ?" Tôi nhỏ giọng nói, mỗi lần hai người này gặp nhau là sẽ có tổn hại lớn, bất luận ngày lễ ngày tết, trời hô mưa gọi gió, bất kỳ bên ngoài có điều gì cũng chẳng tác động đến sự "H