Tác giả: Mộc Yêu
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
Mặc, nhìn Lý Hải Vu hòa ái ngồi ghế đối diện, trong lòng tràn đầy cảm động. Từ nay về sau, cô cũng có ba mẹ rồi. Ba mẹ của Lâm Vũ Mặc cũng là ba mẹ của cô, cô không còn là cô nhi không có người thương, không có người yêu nữa. Cô rốt cuộc cũng có một ngôi nhà hoàn chỉnh.
“Tiểu Mặc, dù sao bây giờ con cũng nên chuyển về nhà đi. Con không định để cô hầu gái tiếp tục vì con chuẩn bị ba bữa cơm, dọn dẹp phòng chứ?” Lâm Ngạo nhìn con trai nói.
Ông biết đây là lý do duy nhất có thể khiến cho Lâm Vũ Mặc chuyển về nhà ở. Nếu không, cứ theo cá tính cố chấp của nó, căn bản sẽ không chịu về. Làm hại lão bà hắn mỗi ngày đều lo lắng không yên, không biết Tiểu Mặc ở bên ngoài có làm ăn được không, có sống thoải mái hay không?
“Được rồi, ba mẹ, mấy hôm nữa con sẽ cùng Tiểu Phong Nhi chuyển về nhà. Đến lúc đó phải nhờ mẹ chăm sóc Tiểu Phong Nhi rồi.” Lâm Vũ Mặc cuối cùng cũng đồng ý.
Sau khi mang thai, phản ứng của Tiểu Phong Nhi nghiêm trọng hơn so với người bình thường rất nhiều, làm hắn vô cùng lo lắng, sợ cô ở nhà một mình sẽ gặp nguy hiểm. Vậy thì không bằng mang cô về nhà lớn. Có mẹ hắn làm bạn, Tiểu Phong Nhi sẽ an toàn hơn.
“Thật tốt quá!” Lý Hải Vu hưng phấn hét ầm lên. “Ngạo, chúng ta đi thôi, đi tìm công ty tổ chức hôn lễ chuyển nghiệp nhất, an bài lễ kết hôn đi.”
“Ừm.” Lâm Ngạo cưng chiều kéo tay Lý Hải Vi, nói với con trai: “Tiểu Mặc, chúng ta đi đây.”
“Vâng, làm phiền cha mẹ rồi.” Lâm Vũ Mặc cười hì hì lấy lòng rồi.
Sau khi tiễn ba mẹ, Lâm Vũ Mặc ôm Tiểu Phong Nhi đi vào trong phòng, đặt cô ngồi xuống giường, rồi hắn lại mở tủ quấn áo, lấy ra một cái hộp tinh xảo từ trong túi áo tây trang, ẩn cười đi tới bên cạnh Tần Phong: “Tiểu Phong Nhi, về sau, trên người em chỉ có thể mang quà tặng của anh, không được mang đồ của bất kì nam nhân nào khác.”
Lời nói của Lâm Vũ Mặc khiến trong lòng Tần Phong thoáng qua một tia khổ sở. Khuyên tai ngọc Đường Chá đưa cô đã bị Lâm Vũ Mặc mang trả lại cho Đường Chá rồi. Cũng đúng, cô đã không còn tư cách mang cái khuyên tai ngọc đó nữa rồi, dù sao đó cũng là món quà Đường Chá muốn tặng cho vợ tương lai của hắn, là vật quy nguyên chủ. Chỉ là cô mang theo nó nhiều năm như vậy, bây giờ ra có chút không nỡ.
Nhìn Lâm Vũ Mặc thân mật đeo dây chuyền kim cương vào trên cổ cô, trong lòng Tần Phong ngũ vị tạp trần. Cô không phân rõ, mình rốt cuộc là nên vui mừng hay là nên đau lòng.
Lâm Vũ Mặc nhìn món quà hắn cẩn thận chọn lựa đang đeo trên cổ cô, gương mặt thỏa mãn. Hắn rốt cuộc đem bệnh căn lớn nhất trừ bỏ. Mỗi lần cùng tiểu Phong Nhi ở chung một chỗ, viên khuyên tai ngọc kia luôn làm tim hắn nhói đau, mà bây giờ, vật kia đã không còn, trên người Tiểu Phong Nhi chỉ còn mang vật định tình của hắn. Bây giờ, cô là của hắn, chỉ là của hắn mà thôi.
Hắn không muốn có bất kì kẻ nào chia sẻ Tiểu Phong Nhi với hắn.
Lâm Vũ Mặc thỏa mãn ôm Tần Phong, vừa hôn, vừa nhẹ nhàng nói: “Tiểu Phong Nhi, nói em yêu anh.”
Tần Phong nhắm mắt lại, đáp lại nụ hôn của hắn như là chấp nhận, cô đã lựa chọn hắn, như vậy cô nên toàn tâm toàn ý thương hắn. Hai tay cô chậm rãi vòng lên ôm chặt cổ hắn, dịu dàng nói: “Mặc, em yêu anh, em sẽ yêu anh cả đời.”
Nghe được lời nói của cô, trong lòng Lâm Vũ Mặc mừng như điên, xem ra hắn đã quá đề cao Đường Chá rồi, người Tiểu Phong Nhi yêu vẫn chỉ có Lâm Vũ Mặc hắn. Đường Chá không còn là uy hiếp của hắn nữa đi?
Nghĩ đến đây, Lâm Vũ Mặc hôn càng thêm kịch liệt. Nụ hôn của hắn mang theo lửa nóng, đủ để cháy lan ra cả đồng cỏ, thiêu đốt lý trí Tần Phong, khiến cho trong lòng cô chỉ còn sự tồn tại của hắn, không nhớ nổi bất cứ chuyện gì nữa.
Hai người yêu nhau, thật sự có thể thuận lợi bên nhau sao? Bọn họ thật sự có thể mãi hạnh phúc như thế này đến hết quãng đời còn lại sao?
Cuộc sống rất dài, lại tràn đầy biến cố.
Công tác chuẩn bị cho hôn lễ của Tần Phong và Lâm Vũ Mặc được tiến hành bừng bừng khí thế. Ngày hôm sau, trên trang nhất các tờ báo cùng các kênh truyền thông đều đăng tải tin tức về lễ kết hôn của hai người.
Lâm Vũ Mặc vừa mới rời giường, liền nhận được điện thoại của mẹ. Chỉ nghe Lý Hải Vi hào hứng nói với hắn: “Tiểu Mặc, chúng ta nhất định phải rước cô hầu gái vào của trước khi cái thai lớn hơn, cho nên mẹ đã chọn được ngày tốt lắm, là 28 tháng này, chúng ta còn 15 ngày để chuẩn bị. Hắc hắc, cháu nội bảo bối của mẹ thế nào rồi?”
“Vẫn ổn ạ. Cám ơn mẹ, con cũng muốn nhanh chóng kết hôn, càng sớm càng tốt, nếu được thì tốt nhất là ngày mai kết hôn.” Lâm Vũ Mặc vui mừng nói.
“Ha ha ha, Tiểu tử thúi, không ngờ con so với mẹ còn nóng lòng hơn a!” Lý Hải Vi chế giễu hắn. “ Mẹ đã xem rồi, 28 tháng này là ngày tốt nhất. Khách sạn mẹ cũng phải mất rất nhiều công sức mới đặt được phòng. Khách sạn người ta đã sớm đầy chỗ, nếu không phải mẹ nói với bọn họ là tiệc cưới của Lâm tổng giám đốc, người ta sẽ không nhường chỗ cho chúng ta.”
“Vâng, khiến mẹ vất vả rồi, sau này con nhất định sẽ hảo hảo cám ơn mẹ.” Lâm Vũ Mặc lập tức cười lấy lòng, nói