Tác giả: Mộc Yêu
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.
g lên
Mấy ngày nay, bụng của cô như bị thổi hơi, to lên rất nhiều so với trước đây
"Phong Nhi, không thể ở trong nhà hoài được, anh đỡ em đi dạo” Đường Chá kéo tay nhỏ bé của Tần Phong, dịu dàng nói
"Ừ!" Tần Phong gật đầu một cái, đi theo Đường Chá ra khỏi cửa chính nhà trọ
Những ngày này, ngày nào Đường Chá cũng chạy đến gặp cô, quan tâm cô, rồi cùng cô đi bộ, nói là sẽ tốt cho cục cưng trong bụng
"Mệt rồi sao? Nghỉ ngơi một chút nhé!" đi được một lúc, Đường Chá liền đỡ Tần Phong ngồi xuống ghế dài trong vườn hoa
Nhìn những đứa nhỏ đang chơi cầu trượt ở xa, trên mặt Tần Phong hiện ra nét dịu dàng của người mẹ
Cục cưng của cô ra đời, nhất định cũng sẽ hoạt bát, đáng yêu như vậy
Cô không tự chủ được đưa tay chạm nhẹ vào bụng của mình, trong lúc lơ đãng đột nhiên giật mình bởi đứa bé khẽ chuyển động. Cô vui mừng đưa tay lên ngay chỗ ấy, khi lần thứ hai truyền tới tiếng động nhỏ, cô hưng phấn thiếu chút nữa thét chói tai. .
"Đường Chá, đứa bé lại đá em!" Tần Phong vui vẻ kể chuyện này cho Đường Chá.
"Cái gì? Con đá em? Thật đáng yêu! Anh cũng muốn nghe thử." Đường Chá nói xong, ngồi xổm bên người Tần Phong, kề mặt sát bụng của Tần Phong.
"Trời ạ! Nó thật đang cử động! Phong Nhi, em nghe xem, chân nhỏ của bé rất có lực nha!" Đường Chá kích động nói.
Sinh mệnh bé nhỏ là niềm vui lớn nhất!
"Phong nhi, anh yêu em! Yêu thật, thật lòng!" Vừa hôn, Đường Chá vừa thâm tình nói ra nỗi lòng.
"Đường Chá" Tần Phong bị động tác hôn của Đường Chá, trong lòng tràn đầy mâu thuẫn.
Cô nên tiếp nhận tình yêu của Đường Chá sao?
Anh không giống Lâm Vũ Mặc, sẽ không làm tổn thương cô, cho tới nay, Đường Chá luôn bên cạnh hầu hạ cô, bảo vệ cô, mến yêu cô, cũng không để cho cô chịu bất cứ tổn thương nào. So với Lâm Vũ Mặc thì anh xứng đáng để cô yêu hơn! Nhưng vì sao trong lòng của cô, Lâm Vũ Mặc chiếm tỉ trọng nặng hơn Đường Chá rất nhiều?
Không thể còn muốn Lâm Vũ Mặc nữa.
Khi đã rời xa anh thì nên quên anh đi!
Có lẽ cùng Đường Chá ở chung một chỗ, là sẽ quên được anh thôi. Tần Phong nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, lặng lẽ để nước mắt rơi. Nước mắt của cô làm lòng của Đường Chá đau nhói, để cho nụ hôn của anh càng thêm dịu dàng, càng thêm tràn đầy thương tiếc.
Thật lâu… thật lâu sau, Đường Chá cũng không muốn buông Tần Phong ra. Anh thật sự ước thời gian có thể đọng lại trong phút giây này, như vậy hai người mà có thể vĩnh viễn ở cùng với nhau.
Một tay anh bế Tần Phong lên, Đường Chá dịu dàng nói với cô: "Phong Nhi, anh ôm em về."
"Đường Chá, em rất nặng, anh mau thả em xuống đi." mặt Tần Phong đỏ lên. Nghĩ đến nụ hôn mới vừa rồi, mặt của cô càng đỏ.
"Đối với anh mà nói, Phong Nhi vĩnh viễn đều không nặng." Đường Chá thâm tình nói, "Anh nguyện ý để Phong Nhi làm gánh nặng cả đời của anh, gánh nặng tựa mật ngọt."
"Đường Chá." Tần Phong thật không biết nên làm sao để đáp lại Đường Chá.
Cô chỉ biết hình ảnh anh đang hướng về cô cầu hôn. Nhưng cô làm thế nào để đồng ý anh?
Không đợi cô trả lời, Đường Chá bước về phía trước.
Phong Nhi, một ngày nào đó, em sẽ bị anh làm cảm động!
Anh sẽ khiến em quên Lâm Vũ Mặc, chỉ đắm chìm trong tình cảm của anh
Trong lòng Đường Chá lặng lẽ cam kết.
Trần Bưu theo sự phân phó của Tần Phong, thành công thu mua lại Thẩm Thị cùng cổ phiếu Tề Thị, bọn họ chỉ dùng hơn ba tỷ, liền mua được hơn ba mưới mốt phần trăm cổ phiếu của hai nhà lớn. Anh không khỏi bội phục sự đa mưu túc trí và suy nghĩ sâu xa của Tần Phong, bội phục cô việc nắm bắt nhanh.
Sau khi anh mua về xong, liền đem hai tập đoàn lớn thống nhất thành một, đổi tên là tập đoàn Thanh Phong.
Lâm Vũ Mặc đối với tập đoàn Thẩm Thị đề ra phương án bồi thường và tuyên bố triệt tiêu, nhưng cũng chẳng hiểu sau tập đoàn này sau khi bị mất hơn năm tỷ vốn lưu động vẫn thần kỳ phát triển trở lại.
Dân tình càng thêm có lòng tin với tập đoàn Thanh Phong, không mấy ngày, cổ phiếu công ty liền được ra mắt, như ngựa phi nước đại, rất nhanh liền khôi phục lại uy tín, thậm chí còn làm ăn phát đạt hơn trước.
Những trang báo lớn đều đăng tải thông tin của tập đoàn, ai cũng xem đây là chuyện ly kỳ của thương trường.
Trần Bưu cười hưng phấn .
Cái ghế tổng giám đốc này, anh chột dạ ngồi dậy.
Nó phải thuộc về Phong Lão Đại, chờ cô trở lại, anh nhất định trả lại cho cô!
Trần Bưu ngồi trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, vuốt tóc sau ót của mình, thầm hạ quyết tâm.
Rốt cuộc cũng qua đoạn thời gian khó khăn, Tần Phong ở thành phố H thở dài một hơi. Kế tiếp nên nghỉ ngơi thật tốt, an tâm chờ sanh con. Về phần chủ đứng phía sau tập đoàn lớn, một ngày nào đó sẽ phải ra ánh sáng, hiện tại cô không cần nóng nảy, có thể chậm rãi chờ. Bây giờ đứa con này là quan trọng nhất.
Tần Phong mang nụ cười hạnh phúc nhìn chiếc bụng của mình, tràn đầy kiêu ngạo.
Giờ phút này cô sắp trở thành một người mẹ kiêu ngạo.
Tiểu bảo bảo thật là nghịch ngợm, mỗi ngày đều không ngừng đá chiếc bụng của cô, bàn tay nhỏ