Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2278 lượt.
t rõ cô cố ý, lại ngay cả một câu trách cứ đều không đành lòng nói với cô.
Anh biết trong lòng Lâm Tử Hàn hận anh, muốn xóa bỏ hận thù của cô, chỉ có thể dùng chân tình của mình đổi lấy.
“Đang đợi Ký Phàm tới thăm em, đúng không?” Tạ Vân Triết nhìn cô, con ngươi đen xẹt qua một tia thương cảm, mục đích cô không muốn xuất viện, không phải là vì vậy sao? Anh sao lại nhìn không thấu lòng cô chứ?
Lâm Tử Hàn sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn anh, lập tức luống cuống cúi đầu. Lại có thể bị anh xem thấu, trời ạ! Vậy phải làm sao bây giờ?
Tạ Vân Triết thấy cô không chịu nổi, miễn cưỡng vui cười sờ lên sợi tóc cô, cười nói: “Được rồi, anh chỉ nói lung tung, anh dẫn em đi ăn Pizza, mau chuẩn bị thôi” Khi nói thì bắt đầu mở túi trên bàn ra.
“Vân Triết! Lòng anh rõ ràng không vui, vì sao phải giả ra bộ dáng không chuyện gì?!” Lâm Tử Hàn chịu hết nổi kêu lên: “Anh biết rõ em đang đợi Ký Phàm, vì sao còn để em tùy hứng tiếp chứ?!”
Tạ Vân Triết ngừng động tác trong tay. Bất đắc dĩ nhìn cô: “Em đó, hy vọng anh làm như thế nào?”
“Anh còn dễ dàng tha thứ tiếp nữa, thì không phải là anh, anh không phải người không có cá tính như vậy!”Lâm Tử Hàn kêu lên, một người đàn ông hô mưa gọi gió ở thương trường, sau lưng sao lại biến thành không có cá tính như thế, không còn cách nào khác!
“Em chính là đang đợi Ký Phàm đến thăm em, em không tin anh ấy lại nhẫn tâm như vậy, em nghĩ anh ấy…” Sau khi thét lên, cô bắt đầu nghẹn ngào. Cô hại anh mất đi kim cương, cô nhớ khi thấy kim cương, trong mắt Tiêu Ký Phàm tràn đầy phẫn nộ, cô biết, hiểu lầm của anh với cô lại tăng thêm một tầng.
“Anh biết, em mỗi ngày đều nhớ cậu ấy” Tạ Vân Triết nhìn cô chăm chú, buồn bã nói, nhưng biết thì thế nào, anh vẫn còn cất dấu ý thẹn của mình, tiếp tục giữ cô ở bên người.
Thâm tình (3)
“Lẽ nào anh không cảm thấy chúng ta cần phải suy nghĩ lại một thời gian nữa sao? Em và anh tuy rằng sống chung dưới mái hiên, trái tim lại vĩnh viễn như cách nghìn núi vạn sông, không thể nương tựa vào nhau”
“Đó là em, không phải anh!” Tạ Vân Triết gầm nhẹ, cô cũng sớm đã đi vào trong lòng anh, qua không được nghìn núi vạn sông kia, là anh.
“Biết rõ như vậy sẽ chỉ làm hai bên thống khổ, anh vì sao nhất định không chịu buông tay chứ? Em biết anh tuyệt đối sống không tốt hơn em, đúng hay không?” Lâm Tử Hàn thiết tha quan sát anh, cô thống khổ, anh có thể tốt hơn cô ở chỗ nào?
“Tử Hàn, đừng phí lời nữa, chỉ cần có thể thấy em, có được em, anh đã thấy đủ rồi” Thống khổ đã là cái gì, mất đi cô, anh chỉ biết càng đau nhức hơn so với bây giờ!
Anh không muốn để cho Lâm Tử Hàn gặp mặt Tiêu Ký Phàm, hết lần này tới lần khác Lâm Tử Hàn mỗi ngày đều đang chờ cậu ấy, ngóng trông cậu ấy. Để cô hài lòng, anh lại có thể muốn làm ra loại chuyện vạn phần không muốn này.
“Chú Tạ, chú tới thăm cháu à!” Tiểu Thư Tuyết ngồi trong lòng Tiêu Ký Phàm chơi đùa cười hì hì gọi một tiếng. Tiêu Ký Phàm nghe được hai chữ “Chú Tạ”, ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn chằm chằm Tạ Vân Triết chậm rãi đi tới.
Từ sau chuyện của Lâm Tử Hàn, anh ấy cũng rất ít đến nơi đây, ngày hôm nay đột nhiên đi tới, sẽ là nguyên nhân gì đây? Xảy ra chuyện gì sao?
Kinh ngạc chợt lóe rồi biến mất, Tiêu Ký Phàm trầm tĩnh nói: “Vân Triết, có chuyện gì sao?” Nếu như không có chuyện, anh ấy làm sao có thể lại muốn tới nơi này?
Ánh mắt Tạ Vân Triết vẫn dừng lại trên người Tiểu Thư Tuyết có vài phần tương tự với Lâm Tử Hàn, chính là đứa bé này, khiến Lâm Tử Hàn trốn đi, thay lòng đổi dạ, yêu người đàn ông khác.
Nhìn khuôn mặt như thiên sứ kia, một chút anh cũng hận không nổi, một đứa bé vô tội, anh không nên hận lây sang nó.
Tiểu Thư Tuyết từ trong lòng Tiêu Ký Phàm bò đến gần khuôn mặt trước bàn làm việc, dùng cả tay chân bò đến trước mặt Tạ Vân Triết, giang cánh tay nho nhỏ, ý tứ rất rõ ràng, muốn soái ca ôm.
Tạ Vân Triết thương yêu ôm lấy con bé, ánh mắt rơi xuống trên người Tiêu Ký Phàm thì bị một mảnh lạnh lùng chụp lên, giọng nói cũng lạnh lùng như thế: “Em còn không xuất hiện, chỉ sợ Tử Hàn muốn cả đời nằm ở bệnh viện không trở về nhà”
Tiêu Ký Phàm sững sờ, vô ý thức mở lời hỏi: “Cô ấy thế nào? Cô ấy không phải vẫn đều rất tốt sao? Hơn nữa cũng không có bị thương mà”
“Cô ấy tốt, chẳng qua là không chịu xuất viện mà thôi,em hẳn là hiểu” Tạ Vân Triết liếc nhìn anh, nhìn ra được, cậu ta cũng rất muốn gặp Lâm Tử Hàn, cậu ta lại có thể nhịn được? Tiếp tục ở lại công ty đi làm?
“Mẹ.., con muốn gặp mẹ…” Vừa nghe đến tên Lâm Tử Hàn, Tiểu Thư Tuyết hưng phấn loạn giãy giụa trong ngực anh, trong miệng càng không ngừng ồn ào.
Tạ Vân Triết ôm thân thể không an phận của con bé, nhìn Tiêu Ký Phàm trên mặt che giấu không được đau đớn, đột nhiên cảm thấy bản thân thực sự rất tàn nhẫn, tự dưng thúc giục phá hủy gia đình vốn nên hoàn chỉnh này.
Anh có nên học buông tay hay không? Buông tay, nghĩ hai từ như vậy, trong lòng anh nổi lên một sự bài xích cường liệt, anh thực sự làm không được!
“Nếu quyế