Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.

nh ta đã bỏ qua sự nghiệp gia tộc theo anh, cũng là vì giúp anh tìm kim cương, kim cương thật vất vả mới lộ mặt, Lãnh Phong lại bởi vì một người phụ nữ mà lỡ mất dịp may với nó.
Nếu như Lãnh Phong không phải thủ lĩnh của anh ta, anh ta đã sớm bắn một phát súng giải quyết anh!
Lãnh Phong không mở miệng nói, chỉ hung hăng uống một ngụm rượu mạnh vào trong miệng, con ngươi đen như đá quý tản ra vầng sáng ảm đạm.
“Hay là đang ảo não về một phát súng kia cho Đỗ Vân Phi? Hay là đang ảo não rõ ràng “Ngôi sao thiên thần” ngay trên người bên gối, lại…”
“Được rồi!” Lãnh Phong nổi giận gầm lên một tiếng, ánh mắt đầy lửa giận rơi vào trên mặt A Nghị, trừng mắt vẻ mặt đẹp trai trầm tĩnh khiến cho người ta nắm không rõ tâm tình kia. Anh có thể dự đoán được A Nghị nhất định là đang trách anh làm mất đi kim cương! Anh ta có lý do trách anh!
“Xin lỗi” A Nghị khẽ cúi người xuống, biểu thị tạ lỗi vì hành vi phạm thượng của mình.
Lãnh Phong khẽ hít một hơi, hòa hoãn một chút biểu tình trên mặt, ánh mắt vẫn dừng lại trên mặt A Nghị như cũ, lãnh đạm nói: “Cậu vĩnh viễn đều không có khả năng cảm nhận được tâm tình của tôi, cho nên cậu không có tư cách đi suy đoán!”
“Đã hiểu”
“Trước khi cậu chưa rời khỏi hắc đạo, không nên tuỳ tiện yêu một người” Đây là lời khuyên Lãnh Phong cho anh ta.
“Đã hiểu” A Nghị thấp đầu xuống một chút, ân ân oán oán của Lãnh Phong và Lâm Tử Hàn, anh ta vẫn nhìn trong mắt. Nếu như không phải đầu phát sốt, không phải muốn tự đoạn tuyệt với tiền đồ, anh ta kiên quyết sẽ không yêu phụ nữ.
Lãnh Phong buồn bã rời đi, chỉ để lại A Nghị một bụng buồn bực, ánh mắt xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh nhìn phía ánh sáng nhiều màu sắc bên ngoài, đêm đã khuya.
“Cạch” một tiếng, ly rượu đế cao nện lên cửa sổ kính, đèn neon bắt đầu lập lòe, sáng chói!






Nhầm lẫn
Phụ nữ! Anh thật là hận thấu loại sinh vật này! Hết lần này tới lần khác Lãnh Phong nhất định yêu cô ta, yêu đến khăng khăng một mực như vậy.
Ngay khi anh đem sự phẫn hận phụ nữ tiến sâu vào xương tủy, đi vào giữa máu thịt, cửa phòng đột nhiên mở. Một người phụ nữ xinh đẹp trang điểm đậm, quần áo bại lộ, vóc người bất động liêu xiêu đi đến. Tiếp xúc đến ánh mắt lạnh lùng sắc bén của A Nghị lại một chút cũng không sợ hãi, cười quyến rũ vọt lên, cánh tay mảnh khảnh vòng qua eo A Nghị, gắt gao ôm anh từ phía sau.
“Cưng à…” Mỹ nữ mơ hồ không rõ lẩm bẩm, tay nhỏ bé không an phận tìm kiếm bên trong áo anh.
A Nghị sững sờ, kéo cánh tay cô ta đẩy xuống, lạnh lùng quát một tiếng: “Cút!”
Một tiếng kêu thảm thiết vang vọng toàn bộ căn phòng, tại cùng một thời gian, A Nghị cuối cùng chen vào thân thể cô ta, điên cuồng chiếm giữ cô ta, chiếm giữ người phụ nữ trơ trẽn này!
Tình cảm mãnh liệt qua đi, hai người hư thoát phân ra ngủ hai bên giường lớn, đôi mắt màu xanh như vì sao của A Nghị trước sau như một trầm tĩnh không gợn sóng, mồ hôi tinh mịn chảy xuống từ cổ có nước da màu đồng kia, dưới ánh đèn, nổi lên vài tia sáng óng ánh.
“Em thích… Thực sự thích anh… Lam Thiên học trưởng…” Bên cạnh truyền đến tiếng nói thầm mơ hồ không rõ, đôi mắt xanh vừa chuyển, rơi vào khuôn mặt bị sợi tóc che đi phân nửa của cô ta.
Từ khi cô ta tiến đến, A Nghị sẽ không liếc mắt nhìn qua cô ta, hiện tại, anh vẫn không muốn nhìn tướng mạo của cô ta. Đứng dậy, nhặt quần áo trên mặt đất lên mặc trên người.
Tại một khắc chuẩn bị rời đi, đôi mắt màu xanh bị một đồ vật trên mặt đất hấp dẫn, A Nghị chần chờ một chút, cúi người nhặt lên. Đó là thẻ học sinh, mặt trên tinh tường in: Ban 4 Lớp 12, XX.
Màu đỏ chiếu lên, hé ra mặt cười cười đến xinh đẹp đáng yêu giống như đã từng quen biết, A Nghị vọt đi tới, một tay kéo người phụ nữ trên giường lại đây, thô lỗ đẩy ra sợi tóc dính đầy mồ hôi trên trán cô ta, cuối cùng thấy rõ tướng mạo của cô ta.
Vào giờ khắc này, anh nằm mơ!
××××××××××××
Phòng bệnh trong bệnh viện, Lâm Tử Hàn ngủ cả một ngày một đêm cuối cùng có động tĩnh, yếu ớt tỉnh lại. Ánh sáng mặt trời có chút chói mắt làm cho cô có phần khó chịu nhắm mắt lại, lấy tay che mắt.
Phía trước cửa sổ, một bóng dáng cao lớn đẹp trai hư nhược đứng trước mặt cô, thấy không rõ tình huống, cô nghẹn ngào hô lên hai chữ: “Ký Phàm…”
Tạ Vân Triết quay lưng về phía bệ cửa sổ cứng đờ, khi xoay người lại, trên mặt cũng mang theo dáng tươi cười ôn hòa. Cúi người hôn hôn lên trán cô, ôn nhu nói: “Tử Hàn, em cuối cùng cũng tỉnh”
Lâm Tử Hàn sững sờ nhìn Tạ Vân Triết trước mắt, anh ta không phải Ký Phàm, Ký Phàm đâu? Còn có Lâm Trúc, Vân Phi… Nghĩ đến những người này, nước mắt cô chảy xuống.
“Tử Hàn, em làm sao vậy? Có phải là không thoải mái hay không?” Tạ Vân Triết có chút luống cuống, luống cuống đánh giá cô: “Tử Hàn, đừng khóc có được không?”
“Vân Phi có khỏe không? Anh ấy có phải đã chết hay không?” Lâm Tử Hàn cầm lấy tay anh nức nở, khẩn cấp khẽ nói: “Lãnh Phong và Lâm Trúc chạy mất sao? Hay là…?”
“Tử Hàn, em đừng lo lắng, cảnh sát sớm muộn sẽ bắt được Lãnh Ph