Bắt Được Trượng Phu Như Ý (18+)
Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2367 lượt.
cũng đừng mong trốn được anh!” Lãnh Phong nói rất tàn nhẫn, cũng là nói từ trong lòng, anh chính là nghĩ như vậy! “Em dùng cuộc sống thê thảm bi thương của mình đảm bảo, tuyệt đối không lấy chồng!” Lâm Tử Hàn lớn tiếng hứa hẹn. Lãnh Phong thoả mãn gật đầu, khẽ cười nói: “Hy vọng lời đảm bảo của em hữu dụng, nếu không anh sẽ cho cuộc sống thê thảm bi thương của em càng thêm thê thảm!” Đe dọa rất dọa người! Lâm Tử Hàn nghĩ mà sợ rụt lùi cổ. ~~~~~ Lâm Tử Hàn dắt Tiểu Thư Tuyết đi vào sân, liền thấy vẻ mặt lo lắng của Vương Văn Khiết đang chờ ở bậc thang trước phòng, nhìn thấy cô trái tim đang treo ngược lên cuối cùng cũng rơi xuống, kinh ngạc mà đánh giá cô, nghiêm túc nói: “Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” “Văn Khiết, em cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra loại sự tình này” Lâm Tử Hàn vô tội nhìn chị. “Quên đi, em đi vào trước đi, ngày mai nói cho chị biết là được rồi” Vương Văn Khiết chỉ gian nhà nhìn liếc Lâm Tử Hàn, nháy mắt với cô. Trong lòng Lâm Tử Hàn lo lắng, sau khi do dự một chút đi vào phòng trong, phòng trong, các loại hoa, đồ dùng hôn lễ rơi lả tả xuống đất. Cô chậm rãi đi vào phòng ngủ, nhìn Đỗ Vân Phi ngơ ngác ngồi ở trên ghế sofa. Đỗ Vân Phi thấy cô trở về, trên mặt lộ ra một dáng tươi cười ôn nhu, đứng dậy yếu ớt đi về phía cô. Sau đó dắt tay cô, ôn nhu nói: “Tử Hàn, đã khuya, chúng ta về nhà thôi” Nói xong, dùng tay kia đi dắt tay Tiểu Thư Tuyết. “Vân Phi!” Lâm Tử Hàn áy náy khẽ gọi một tiếng, rút tay nhỏ bé bị anh nắm tại bàn tay rộng lớn: “Vân Phi, xin lỗi…” “Tử Hàn, vì sao phải nói xin lỗi với anh?” Đỗ Vân Phi sâu lắng dừng ở cô hỏi, anh thoạt nhìn rất trầm tĩnh, nhưng mà, có ai biết được trong lòng của anh có bao nhiêu hoảng sợ, hoảng sợ đến run lên. “Vân Phi, em yêu chính là Lãnh Phong, vẫn đều chỉ yêu anh ấy, cho nên em không thể gả cho anh” “Anh biết” Đỗ Vân Phi nâng mặt cô lên, dịu dàng nói: “Không phải nói rồi sao? Anh cho em thời gian quên hắn, mặc kệ bao lâu” “Em quên không được anh ấy” Lâm Tử Hàn nghênh đón ánh mắt của anh, buồn bã mà lắc đầu. Đỗ Vân Phi nóng nảy, gầm nhẹ nói: “Em không thể thích Lãnh Phong! Hắn là một tội phạm sống ở bên bờ sinh tử, một ngày nào đó hắn sẽ rơi vào lưới pháp luật” “Em không biết! Em cái gì cũng không biết! Vân Phi, xin anh đừng nói nữa, em không muốn nghe!” Cô không muốn nghe đến lời nói kinh tâm động phách như thế, sợ hãi nghe loại lời nói như thế! Lãnh Phong trải qua cái gì cô không rõ ràng lắm, nhưng mà, cô lại là thật tâm mà lo lắng anh sẽ xảy ra chuyện! Đỗ Vân Phi chăm chú nắm hai vai cô loạng choạng: “Tử Hàn, xin em hãy hiểu sự thực một chút có được hay không?” “Vân Phi! Em biết là em có lỗi với anh! Nhưng mà em không muốn nghe đến anh nói anh ấy không tốt, bởi vì anh ấy ở trong lòng em vẫn đều rất tốt…” “Em đã hết thuốc chữa!” Đỗ Vân Phi nổi giận gầm lên một tiếng, buông vai cô ra. “Mặc kệ là kết quả gì, đều là chính em lựa chọn” Lâm Tử Hàn nức nở nói: “Vân Phi, anh trở về đi, chuyện ngày hôm nay thật sự rất xin lỗi, em không nghĩ tới sẽ xảy ra loại chuyện này” “Lãnh Phong! Đều là Lãnh Phong kia làm hại! Anh sẽ không bỏ qua cho hắn!” Đỗ Vân Phi tàn bạo mà nói xong, xoay người đi ra ngoài. Nếu như không có hắn ta, anh và Lâm Tử Hàn đã là vợ chồng!
Bị đánh lần thứ N
Mặc kệ xảy ra chuyện gì, cuộc sống luôn luôn phải qua đi, làm cũng phải tiếp tục đi. Lâm Tử Hàn vô tình ra khỏi nhà chuẩn bị đi làm, lại ngoài ý muốn thấy thấy Tô Lâm Lâm vốn nên bay đi Ý đứng ngoài sân, vẻ mặt vẻ giận dữ nhìn mình.
Lâm Tử Hàn sững sờ, dè dặt gọi một tiếng: “Lâm Lâm”
“Cậu đứa vô sỉ này!” Tô Lâm Lâm một người cất bước tiến lên. Hung hăng tát lên mặt Lâm Tử Hàn, Lâm Tử Hàn hét lên một tiếng, thiếu chút nữa té ngã xuống đất.
Ô… Má trái đáng thương của cô, đều nhanh bị đánh sưng phồng!
Lâm Tử Hàn xoa má trái nóng bỏng, ngồi ở trước bàn làm việc chỉnh lý lại ngăn tủ tài liệu, Từ Nhạc Phong nhìn cô thương cảm, không có yêu cầu cô giúp đỡ, một mình đi ra ngoài làm việc.
Đương nhiên, anh là không có quên báo cáo với tổng tài đại nhân thân ái một chút chuyện bát quái.
Chân trước mới vừa đi, Tiêu Ký Phàm liền xuất hiện ở trước mặt cô, đánh giá má trái sưng đỏ của cô, đè xuống cảm giác đau lòng, dùng khẩu khí cực kỳ không có nhân tình nói: “Em lại trêu chọc ai?”
“Không trêu chọc ai, sáng sớm hôm nay thức dậy nhớ tới chuyện thiếu đạo đức hôm qua làm, tức giận rất nhiều thưởng bản thân một cái tát” Lâm Tử Hàn tức giận nói, cô đời này thì xung khắc với phụ nữ! Khắp nơi luôn nhận được cái tát.
“Lần sau khi người khác muốn đánh em, chủ động dâng má phải lên, cho má trái thời gian bảo dưỡng một chút” Giọng nói tà mị rất tự nhiên nhẹ nhàng đi ra từ miệng anh .
Lâm Tử Hàn chán nản, trừng mắt với anh, anh thật đúng là có lòng đồng tình nha! Nếu như không phải bởi vì anh, cô có bị tát thành như vậy không?
“Hình như em mỗi một lần chịu đòn, đều là anh tạo thành mà?” Lâm Tử Hàn nghiến răng nghiến lợi nói, còn có mặt mũi ở chỗ này nói móc cô?
Thẹn ý hiện lên vẻ mặt đẹp trai của T