Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/603 lượt.
ói lời nào, bộ dạng giống như đang tức giận, làm cho tâm tình của cô rất tốt, còn lẩm nhẩm vài từ của 1 bài hát.
Tô Phi liếc mắt giật Trương Đình Đình, nói:" Thật khó nghe."
" Anh có thể đem che lỗ tai lại." Trương Đình Đình lấy một cái máy trợ thình trong balô đưa cho Tô Phi.
Tô Phi cầm lấy máy trợ thính trong tay, tùy tiện ném vào một chỗ nào đó, không thèm để ý tới Trương Đình Đình.
Trở về nhà họ Diệp, Trương Đình Đình chạy vào phòng đọc sách gặp Diệp Thanh Linh, cũng không quan tâm Diệp Thanh Linh đang đọc sách hay đang xem dự án, nói: Thanh Linh, bạn không cần lo lắng cho mình nữa. Ở bên ngoài không phải mình đã có hai người bảo vệ đi theo rồi sao?"
" Tô Phi quấy rầy bạn hẹn hò sao?" Diệp Thanh Linh cũng không ngẩng đầu lên nói.
Nghe Diệp Thanh Linh nói tới hai chữ hẹn hò, sắc mặt Trương Đình Đình nhất thời đỏ ửng, nói:" Hẹn hò cái gì nha. Đó là cám ơn người ta đã cứu mạng."
Mễ Lam Nhi nghe xong cười trêu ghẹo nói:" Vậy Đình Đình phải chăng muốn lấy thân báo đáp lại ân nhân cứu mạng nha."
" Lấy thân báo đáp, ý hay." Diệp Thanh Linh cười gật đầu nói.
Trương Đình Đình nghe xong, cười nói:" Chẳng lẽ Thanh Linh cũng thấy được Đường Tử không tồi phải không?"
" Ừ, không tồi. Nhưng nghe Nhạc Nhạc nói, Tô Phi giống như là thích bạn thì phải." Diệp Thanh Linh cười nói.
Trương Đình Đình ngạc nhiên trừng lớn mắt, nói:" Thanh Linh không phải là nhầm lẫn gì đi! Tên thần mặt đen kia làm sao mà thích mình được?"
" Là thật hay giả, cô đi hỏi đương sự một chút không phải là biết sao." Mễ Lam Nhi nghe xong đề nghị nói.
Trương Đình Đình nghe nói xong:" Được. Tôi sẽ đi hỏi." Trương Đình Đình là loại tích cách nói gió là mưa này, mặc kệ chuyện gì cũng phải truy hỏi kỹ càng, cái gì mà mặt mũi linh tinh ở trong mắt cô căn bản là chó má.
Trương Đình Đình vừa ra khỏi cửa, Mễ Lam Nhi đã nói:" Tiểu thư Diệp, Đình Đình không phải là đi hỏi Tô Phi thật đó chứ?"
" Không được sao?" Diệp Thanh Linh cũng không ngẩng đầu lên hỏi, tính cách Đình Đình chính là như vậy, mạnh mẽ vang dội.
" Cô ấy không cảm thấy ngượng ngùng sao?" Mễ Lam Nhi cười hỏi.
" Ngượng ngùng là cái gì?" Diệp Thanh Linh bình thản thờ ơ nói.
" À." Mễ Lam Nhi cúi đầu, vẻ mặt hiểu rõ, thì ra Đình Đình không biết ngượng ngùng vì vậy khó trách cô ấy dám đi hỏi.
Trương Đình Đình nói gió chính là mưa, nói muốn đi hỏi Tô Phi, đương nhiên sẽ đi hỏi thật. Ở trong biệt thự tìm một vòng cũng không gặp Tô Phi, cuối cùng cũng tìm ra được anh ta đang trong chòi nghỉ mát ở trong sân.
" Này, thần mặt đen." Trương Đình Đình nhìn thấy Tô Phi liền sải bước đi về phía anh ta.
" Nữ nam nhân?" Đối với chuyện Trương Đình Đình gọi anh ta là thần mặt đen, Tô Phi trả đũa lại dùng danh hiệu nữ nam nhân để gọi Trương Đình Đình.
" Thanh Linh nói anh thích tôi, có phải là thật không?" Trương Đình Đình nói chuyện đều thẳng thắng, hơn nữa có nghi ngờ chắc chắn phải hỏi.
Bỗng nhiên bị cô hỏi như vậy, Tô Phi kinh ngạc hai giây mới lấy lại tinh thần, cười nói:" Cô nghĩ có phải hay là không?"
Trương Đình Đình không thích đoán tới đoán lui, vừa nghe hắn hỏi như vậy, hừ lạnh một tiếng nói:" Vô vị." Sau khi nói xong cũng không quay lại nhìn Tô Phi mà đi thẳng về phòng.
Cô gái này vì sao mà kỳ quái như vậy? Làm sao có thể không chút nào kiêng nể, trực tiếp hỏi anh vấn đề này chứ? Tô Phi vốn định nói tiếp cô thì sao, nhưng thấy cô rời đi, chỉ có thể cười cười coi như không có gì.
Chỉ chốc lát Trương Đình Đình lại xuất hiện ở phòng đọc sách, người còn chưa có đi vào phòng, thanh âm đã tới trước," Thanh Linh, Nhạc Nhạc chẳng qua là nói bậy thôi, Tô Phi làm sao có thể thích mình được?"
" Cô thật sự hỏi?" Mễ Lam Nhi nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Trương Đình Đình tò mò hỏi.
" Hỏi. hắn cũng không trả lời, còn bảo tôi đoán, cái này rõ ràng là không có chuyện kia rồi!" Trương Đình Đình nói xong, nhưng trên mặt không có nửa phần cảm giác bộ dáng mất thể diện.
" Không phải không có chuyện kia, mà là không xác định." Diệp Thanh Linh lấy lời nói của Trương Đình Đình ra phân tích.
" Thích liền nói thích, không thích thì nói không thích, không phải là một câu giải quyết vấn đề sao, làm gì mà xác định với không xác định được vấn đề." Trương Đình Đình nhắc đi nhắc lại. Cô chưa có yêu ai, nên ở trong lòng cô tình yêu rất đơn giản, không cần quanh co lòng vòng, cũng không có cái vấn đề xác định hay không xác định.
Mễ Lam Nhi nhìn thấy Trương Đình Đình, ở trong lòng nghĩ, chẳng lẽ là do mình đem tình cảm phức tạp hóa lên sao?
Trương Đình Đình nghĩ không rõ cái gì gọi là tình yêu, nhìn thấy Diệp Thanh Linh nói:" Thanh Linh, bạn đi ngủ đi! Dự án đó giao cho mình xử lý là được rồi." Trương Đình Đình nói xong liền kéo Diệp Thanh Linh, đẩy ra khỏi cửa phòng.
" Mình không có mệt, nên cùng nhau xem đi!" Diệp Thanh Linh chưa muốn trở về phòng, hôm nay Thượng Quan Sở không có tới phòng đọc sách, cô khó mà được thanh nhàn.
" Cái gì mà không mệt, bạn đi ngủ đi! Việc này giao lại cho mình, yên tâm đi!" Trương Đình Đình không khỏi phân bua