XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134607

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/607 lượt.

Thượng Quan Sở bảo vệ Diệp Thanh Linh, Mễ Lam Nhi cũng cảnh giác cao độ nghe gió thổi cỏ lay chung quanh.
Tiếng súng ngừng lại, vốn dĩ chiến đấu kịch liệt nghe được một cái cây rơi xuống, người mai phục trên núi đã bỏ chạy hết. Lại qua vài phút, Tô Phi quyết đoán lại hướng một trận phản công cuồng loạn đến ngọn núi, nhưng ngọn núi lại không có chút động tĩnh.
Mọi người ngừng lại, Tô Phi dẫn theo anh em bang sở đi từng bước tới gần trên sườn núi, hơn mười phút sau, Tô Phi ở trên núi kêu lên: "Tất cả đều đi rồi."
Anh em bang Sở vừa nghe đều hưng phấn kêu lên, Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh thế này mới yên tâm đứng dậy.
Đúng lúc này, Mễ Lam Nhi bỗng nhiên kêu to, "Cẩn thận." Nói còn chưa xong đã đem Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh gục xuống.
Ngay lúc Mễ Lam Nhi lên tiếng, tiếng súng vang lên, viên đạn nhanh chóng từ một chiếc xe bay ra, trúng vào sau lưng Mễ Lam Nhi.
Nhạc Nhạc cùng Tô Phi liền cùng anh em bang Sở băn vào trong xe, tiếng súng qua đi, trong xe không có chút động tĩnh. Nhạc Nhạc cùng vài anh em trong bang Sở nháy mắt liền bao vây xe, hơn mười họng súng chỉ vào xe, chỉ cần người trong xe hơi động một chút, sẽ nháy mắt bị bắn thành cái sàng.
"Xuống dưới." Nhạc Nhạc hung hăng đá cửa xe.
Cửa xe chậm rãi mở ra, người ở bên trong té lọn nhào trong xe, giơ hai tay lên, thanh âm run run nói: "Đừng... Đừng... Đừng giết tôi."
"Đông Vinh." Nhìn người từ trong xe đi ra, Nhạc Nhạc khẳng định kêu ra tên người nọ.
Đông Vinh nhìn mắt Nhạc Nhạc, thân thể như run run như cái sàng trấu, thanh âm mơ hồ không rõ, "Đừng, đừng giết tôi, tôi... Tôi cũng không dám nữa."
Thời điểm mấu chốt, Nhạc Nhạc không phải là một người dễ xúc động, kêu người bang sở bắt Đông Vinh lại, mới đi đến Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh. Tô Phi cùng người của hắn sợ có người sẽ đột nhiên nổ súng nên điều tra mấy chiếc xe.
Đúng lúc này, xe cảnh sát đến đây, cảnh sát xuống xe ít nhất cũng có tới trăm người, thấy Tô Phi liền vẻ mặt lấy lòng.
Nhạc Nhạc đi tới Diệp Thanh Linh, thấy Diệp Thanh Linh cùng Thượng Quan Sở hai người sắc mặt tái nhợt ôm Mễ Lam Nhi. Nhìn thấy cảnh sát, nhìn thấy xe cứu thương đến cùng xe cảnh sát, Diệp Thanh Linh không chút suy nghĩ nói với Thượng Quan Sở: "Mau ôm Mễ Lam Nhi lên xe cứu thương." Bây giờ không có bác sĩ, cô chỉ có thể nhờ đến xe cứu thương.
"Thanh Linh, em không sao chứ? Mễ Lam Nhi bị thương sao?" Nhạc Nhạc rất nhanh chạy về phía trước hỏi.
"Ừ, đều là vì cứu chúng tôi." Diệp Thanh Linh sắc mặt tái nhợt, vì cái gì mỗi lần đều là Mễ Lam Nhi bị thương chứ? Lần trước ở nhà sách cô chịu qua một lần thương, lần này lại là cô. Nhớ tới lời nói của Tiền Nguyên, cô làm sao ăn nói với Tiền Nguyên. Lần này Mễ Lam Nhi bị thương rất nặng, chỉ hy vọng không có thương tổn gì nhiều.
Nhạc Nhạc vỗ vỗ bả vai Diệp Thanh Linh tỏ ý an ủi, đi theo Diệp Thanh Linh cùng Thượng Quan Sở đến xe cứu thương.
Hết thảy còn lại đều giao cho cảnh sát xử lý, Tô Phi giao Đông Vinh cho cảnh sát. Sau đó đưa Trương Đình Đình về Diệp gia. Trương Đình Đình thế nào cũng không nguyện ý về nhà, muốn đi theo đến bệnh viện. Tô Phi không cón cách nào, chỉ có thể để anh em bang Sở đều đi theo đến bệnh viện.
Bệnh viện đứng đầu thành phố A, Diệp Thanh Linh gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng giải phẫu, không tự giác nắm lấy tay Thượng Quan Sở, bởi vì khẩn trương, móng tay của cô đâm vào tay Thượng Quan Sở. Bởi vì đau đớn, Thượng Quan Sở nhíu nhíu mày, vẫn để cô cấu đi, để móng tay của cô cấu anh ra vết máu thật sâu. Tay kia thì thực ôn nhu cầm tay cô, nói: "Đừng lo lắng, Mễ Lam Nhi sẽ không chết."
"Ừ!" Diệp Thanh Linh tuy rằng đồng ý như vậy, nhưng tâm lí lo lắng một chút cũng không có giảm bớt, nắm lấy tay Thượng Quan Sở cũng một chút cũng chưa buông lỏng.
Trương Đình Đình vốn dĩ muốn đến an ủi Diệp Thanh Linh, cúi đầu liền nhìn thấy mu bàn tay Thượng Quan Sở có máu chảy ra, nói: "Thanh Linh, cô mau buông tay."
Diệp Thanh Linh nghe Trương Đình Đình nói như vậy, mới tỉnh ngộ lại, rất nhanh buông tay ra, chỉ thấy mu bàn tay Thượng Quan Sở có mấy vết móng tay đã chảy máu, vẻ mặt áy náy nói: "Thực xin lỗi, em... Em không phải cố ý."
"Không có việc gì, Vết thương nhỏ hai ngày là khỏi." Thượng Quan Sở ôm cô vào trong lòng an ủi, không muốn cô bởi vì chuyện nhỏ vậy mà áy náy.
Nghe Thượng Quan Sở nói như vậy, Diệp Thanh Linh xúc động sâu trong lòng, nước mắt lập tức chảy ra. Không biết bởi vì bị hành động của Thượng Quan Sở cảm động mà khóc, hay bởi vì Mễ Lam Nhi cứu cô mà khóc.
Thượng Quan Sở cùng Trương Đình Đình càng an ủi, nước mắt lại càng chảy nhiều, nhưng chẳng qua không ra tiếng, chỉ yên lặng như vậy rơi nước mắt.
Nhạc Nhạc thấy Diệp Thanh Linh khóc, cũng sợ tới mức không nhẹ, bước lên phía trước an ủi, "Thanh Linh, em đừng khóc được không? Nhìn thấy em khóc, anh cũng muốn khóc." Nhạc Nhạc vẻ mặt chân chính bộ dáng muốn khóc.
"Đúng vậy, Mễ Lam Nhi sẽ không có việc gì, anh cũng không có việc gì." Thượng Quan Sở an ủi nói, nhìn thấy cô yên lặng khóc như vậy so với giết anh