XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/569 lượt.

ậm bắt đầu đi vòng quanh chân núi, Thượng Quan Sở đi theo sau đó, lẳng lặng không nói lời nào.
Cô vòng quanh núi đi thật lâu, vẫn là không có phát hiện nơi nào lạ, có chút không tin nhìn dốc núi, nói: "Anh nói trên núi này thật sự có thấy thuốc?" Nếu như con đường cô đi là đường lên núi, cô không quá tin tưởng ai có đầu óc ở lại trên núi cây cỏ cao thế này.
"Không biết." Thượng Quan Sở nhìn nhìn núi không xác định nói. Tuy nói anh tin tức linh thông, nhưng chưa từng nghe nói núi Lăng Không có người.
Diệp Thanh Linh chầm chậm đi trở về nơi mọi người nghỉ ngơi, nói: "Chúng ta không cần đi rồi."
"Không đi, sao không đi chẳng lẽ đi không được?" Nhạc Nhạc cười nói.
"Đúng, chính là không được." Diệp Thanh Linh nói xong nhìn về phía Thượng Quan Sở. Cô đột nhiên cảm thấy chính cô trở nên thật ngốc, có thể là quá để ý Mễ Lam Nhi, mới làm cô suy nghĩ không rõ ràng.
Thượng Quan Sở biết cô nghĩ tới phương pháp giải quyết, chờ đợi cô tiếp tục nói.
"Anh có trực thăng không ?" Diệp Thanh Linh nhìn Thượng Quan Sở hỏi.
"Có." Thượng Quan Sở vừa nghe trực thăng, vỗ vỗ đầu, anh thật ngốc, sao phương pháp trực tiếp cũng không biết sử dụng đây?
"Như vậy vấn đề lên núi không phải không có." Diệp Thanh Linh cười nói.
Mọi người nghe xong đều cảm thấy chính mình như thế nào ngốc như vậy? Vì cái gì không có đường lên núi, ngồi xe lên núi, thì không đi máy bay?
Diệp Thanh Linh nhìn núi, cười nói: "Thầy châm cứu thật giàu có."
Mọi người nghe cô như vậy đánh giá đại sư trên núi, không khỏi đều nở nụ cười, đúng a! Trước bọn họ, căn bản không có người đi qua, thầy nhất định là như Diệp Thanh Linh nói dùng trực thăng lên núi. Chẳng qua nông dân không biết mà thôi.
Đã có biện pháp, mọi người cũng không nghĩ ở lại, Thượng Quan Sở vốn muốn đánh điện thoại phân phó thủ hạ đi làm, nhưng di động lại không tín hiệu.
Người còn lại cũng đều cầm di động, đều không có tín hiệu. Vốn dĩ tưởng rằng không cần đi xuống núi, bởi vì di động không tín hiệu, mọi người chỉ phải nâng thân thể mỏi mệt xuống núi.
Xuống núi so với lên núi dễ dàng hơn, mọi người chỉ dùng ba giờ đã đi xuống núi, đi vào chân núi, đi xe trở lại nhà Ngô Hải. Chuyện này không cần Thượng Quan Sở phân phó, Tô Phi cũng đã phân phó người bắt tay vào việc.
Vốn dĩ chuyện thực phức tạp, cứ như vậy được giải quyết, mọi người đều cảm thấy trò đùa quá lố. Đến Bách Sự Thông cùng xuân hạ thu đông bên cạnh cũng không nhịn lắc đầu cười rộ lên, là bọn họ đem chuyện làm phức tạp hay họ quá ngu?
Kỳ thật bọn họ không biết, Diệp Thanh Linh chính là người kỳ lạ như vậy, mọi sự đều đã nhìn theo một mặt khác suy nghĩ, đương nhiên dễ dàng tìm được biện pháp càng đơn giản hơn.
Thượng Quan Sở đối với sự tình giải quyết nhanh như vậy rất vui, mà Nhạc Nhạc lại vẻ mặt u oán nói: "Thanh Linh, em hơi quá đáng, em sao để người ta đi nhiều như vậy? Biện pháp tốt như vậy sao không nói sớm?"
Diệp Thanh Linh cười nói: "Nhạc Nhạc là bị rắn dọa ngã sao?"
Nhạc Nhạc không nói lời nào, nghĩ đến mình sợ rắn bị bọn họ chê cười, anh không dũng khí lại thầm oán.
Ngày hôm sau, Tô Phi cùng thủ hạ lên núi Lăng Không, biết Mễ Lam Nhi bị thương, Khương Thừa cái gì cũng chưa nói liền đi theo Tô Phi xuống.
Cùng ngày Diệp Thanh Linh liền vội vã mời Khương Thừa trở về Thành phố A.






Lúc bọn họ trở về, Mễ Lam Nhi đã được chuyển đến bệnh viện tư nhân của Thượng Quan Sở, đối với tình huống của Mễ Lam Nhi bác sĩ Bạch cũng không có biện pháp, phải tìm Khương Thừa nhìn xem, không chừng còn có biện pháp.
Bởi vì là bệnh viện của Thượng Quan Sở nên phòng bệnh của Mễ Lam Nhi ở chỗ cao nhất, phòng bệnh ở chỗ cao nhất này cũng chỉ có một mình Mễ Lam Nhi. Khương Thừa vừa đến, kiểm tra Mễ Lam Nhi một lúc, nói:
- Dựa vào kiến thức của tôi mà nói thì không có cách nào làm Mễ Lam Nhi tỉnh lại nhưng có một người có thể làm được.
- Ai? Tôi liền đi mời.- Tiền Nguyên vừa nghe Mễ Lam Nhi có thể tỉnh không biết nhiều vui vẻ.
- Mọi người đừng nóng vội, cho dù châm cứu cho Mễ Lam Nhi, cũng phải chờ vết thương của cô ấy khép lại mới làm được.- Mọi người vừa nghe hai chữ châm cứu liền biết ai.
Mọi người không nghĩ tới người vừa rồi còn bực tức đầy bụng lập tức trở nên trọng nghĩa như
vậy, cũng không quá tin tưởng nhìn Nhạc Nhạc.
Diệp Thanh Linh cũng nói: "Nhạc Nhạc nói không sai, chúng tôi đi tìm thầy Chu, anh liền an tâm lo Mễ Lam Nhi đi!"
Khương Thừa nghe xong nở nụ cười, nói: "Tiểu thư Diệp có thể đi, nhưng Nhạc Nhạc vẫn đừng đi."
"Vì cái gì?" Nhạc Nhạc cảm thấy không công bằng, vì cái gì anh không thể đi chứ? Chẳng lẽ việc nhỏ này anh cũng không xử lý được?
"Bởi vì tính cách của anh." Khương Thừa nói.
"Tính cách của tôi làm sao?" Anh là nghĩ gì nói nấy, nhưng không phải suy nghĩ không để ý đại cục giống như Khương Thừa nghĩ vậy.
"Tính cách của anh tốt lắm." Diệp Thanh Linh cười nói, "Nhạc Nhạc đi nói không chừng còn có thể giúp."
"Tùy mọi người thôi!" Khương Thừa không hề nhiều lời.
Nghe