Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134537

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/537 lượt.

Quan Sở nói như thế, vốn dĩ tưởng rằng mời Tiền Nguyên lưu lại là chủ ý của Thượng Quan Sở, không nghĩ tới là vấn đề nằm ở con trai mình, Tiền phu nhân nghe xong cười với Tiền Nguyên nói: "Con trai, là con không muốn về nhà sao?"
"Dạ." Tiền Nguyên gật đầu.
Mễ Lam Nhi thấy phu nhân Tiền cùng cô gái kia tiến vào, liền nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ kia, mãi đến phu nhân Tiền hỏi Tiền Nguyên, cô mới lấy lại tinh thần.
"Vì cái gì! Con trai." Phu nhân Tiền đối với quyết định của con trai mình rất không hài lòng, nhìn về phía Mễ Lam Nhi nói: "Là Mễ Lam Nhi yêu cầu con làm như vậy?"
"Không phải." Tiền Nguyên lạnh lùng, nói chuyện rất ngắn gọn, tuyệt không lôi thôi dài dòng.
Diệp Thanh Linh nghe phu nhân Tiền đem chuyện chuyển hướng sang Mễ Lam Nhi, nhíu mày lại, nói: "Tiền phu nhân, cho dù là Mễ Lam Nhi yêu cầu, con trai bà cũng phải đồng ý mới được." Chỉ cần cô nhìn thấy Mễ Lam Nhi chịu ủy khuất, cô sẽ không tự chủ được hỗ trợ.
Phu nhân Tiền nghe Diệp Thanh Linh nói như thế, không vui liếc Diệp Thanh Linh một cái, liền nhớ đến thị trưởng Tiền ở nhà luôn mãi dặn bà đừng đắc tội Thượng Quan Sở cùng vợ của anh ta là Diệp Thanh Linh, vì vậy mới nhẫn nhịn trong lòng, nói: "Tiểu thư Diệp, đây là chuyện nhà tôi."
Diệp Thanh Linh nghe bà nói như vậy, sắc mặt lạnh vài phần, nói: "Mễ Lam Nhi còn chưa gả cho Tiền Nguyên, bây giờ cô ấy là trợ lý của tôi." Bây giờ cô mới hiểu được vì sao lúc trước Mễ Lam Nhi không đồng ý lời cầu hôn của Tiền Nguyên, thì ra là có một bà già đáng sợ như vậy, khó trách Mễ Lam Nhi từ chối.
Phu nhân Tiền bị một câu nói của Diệp Thanh Linh làm bà nói không ra lời. Sắc mặt tái nhợt, nhìn Tiền Nguyên nói: "Tiền Nguyên, việc này con nghe mẹ, hay là con nghe con dâu?"
Tiền Nguyên khó xử nhìn mẹ, lại nhìn xem Mễ Lam Nhi, sau đó nói: "Sau khi chúng con kết hôn con và Mễ Lam Nhi sẽ ở Thành phố A, nhà mới đã mua rồi, đang trang hoàng."






Ăn ngay nói thật rước lấy họa


"Cái gì? Con không trở về nhà. Vậy công ty của con phải làm sao? Mẹ và ba con phải làm sao bây giờ?" Phu nhân Tiền nghe xong lời Tiền Nguyên nói gấp đến độ kêu to.
"Con sẽ chuyển tổng bộ công ty đến thành phố A, về phần các người, mỗi tháng con sẽ trở về thăm các người." Tiền Nguyên sắc mặt lạnh lùng, anh ta đáp ứng Mễ Lam Nhi sẽ không vì mẹ mà thay đổi.
Phu nhân Tiền mở miệng đã muốn mắng to, nhưng sau khi nhìn thấy Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh, vẫn nhịn xuống. Lạnh nghiêm mặt nói: "Được, con vì người phụ nữ kia không cần cha, mẹ, vậy mẹ cũng không cần dứa con như con." Phu nhân Tiền nói như thật, hy vọng con trai có thể hồi tâm chuyển ý.
Tiền Nguyên rất ít ngỗ nghịch ý mẹ, nhưng vì Mễ Lam Nhi anh ta không thể không làm như vậy. Bởi vì lời mẹ nói, sắc mặt trở nên tối tăm, "Mẹ, như vậy là có ý gì?" Mỗi lần đều lấy những lời này dọa anh, ngẫm lại trước kia nếu không phải bởi vì mẹ, anh cùng Mễ Lam Nhi cũng sẽ đến ngày hôm nay.
Ban đầu phu nhân Tiền không nghĩ thật sự đoạn tuyệt quan hệ với con trai, lời nói mới rồi cũng chỉ là dọa anh ta mà thôi, nghe anh ta nói như vậy, phu nhân Tiền lại tức giận, lạnh nghiêm mặt nói: "Mặc kệ thế nào, nếu con không về nhà cũng đừng mong kết hôn với Mễ Lam Nhi."
Người khác không đi, anh ta chỉ có thể động thủ. A Phú không chút suy nghĩ cúi người một phen ôm lấy phu nhân Tiền, tư thế kia đặc biệt quái dị, tựa như ôm cái bao tải to, ôm lấy liền đi ra phía ngoài.
Một thủ hạ khác, đi tới trước mặt cô gái đến cùng Tiền phu nhân, mặt không chút thay đổi nói: "Mời."
Cô gái ngược lại hiểu lý lẽ, còn chưa nói đã bỏ chạy lấy mạng trốn ra cửa lớn nhà họ Diệp.
Tiền Nguyên vốn định ngăn cản hành vi A Phú, nhưng tâm vừa chuyển, liền không hề quản, có lẽ chỉ có biện pháp như vậy mẹ mới có thể rời đi.
Mễ Lam Nhi sắc mặt rất không tốt, nhìn Tiền Nguyên không nói lời nào, như vậy làm Tiền Nguyên hoảng sợ, nói: "Lam Nhi đừng nóng giận, mẹ anh là như vậy, bà khẩu xà tâm phật." Dù sao thì cũng là mẹ ruột mình, có thể không nghe lời mẹ, không trở về nhà kết hôn sống cũng được, nhưng là chính mình chung quy không thể nói xấu về mẹ.
Mễ Lam Nhi cái gì cũng không nói, xoay người sang rời đi. Tiền Nguyên nôn nóng đi theo, biết lần này mẹ làm Mễ Lam Nhi tức giận.
Tiền Nguyên cùng Mễ Lam Nhi rời đi, Nhạc Nhạc mới từ trên lầu xuống dưới, nhìn Diệp Thanh Linh nói: "Thanh Linh, sớm a!"
Thấy Diệp Thanh Linh không nói lời nào, lại nói: "Yêu nghiệt, sáng sớm, anh làm Thanh Linh tức giận sao?"
"Không thể nào." Thượng Quan Sở liếc mắt Nhạc Nhạc một cái, chẳng lẽ Thanh Linh tức giận liền liên quan anh sao?
Kỳ thật lúc phu nhân Tiền rời đi Diệp Thanh Linh một chút cũng không tức giận, cô chỉ là suy nghĩ chuyện kết hôn của Mễ Lam Nhi cùng Tiền Nguyên mới không có trả lời Nhạc Nhạc.
Không bao lâu Má Trương kêu ăn bữa sáng, Mễ Lam Nhi cùng Tiền Nguyên cũng đến trước bàn cơm. Mọi người ăn bữa sáng xong, Tiền Nguyên đi theo phía sau Thượng Quan Sở, nói: "Thiếu gia Sở, tôi muốn nhờ anh một việc."<


Pair of Vintage Old School Fru