Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/524 lượt.
như vậy giúp Giai Tình.
Thấy Ngô Vân đi rồi, Diệp Thanh Linh thản nhiên hỏi: "Anh sao lại biết Ngô Vân không phải thật tình thích Giai Tình."
"Cho dù vậy, Giai Tình cũng chỉ sẽ làm anh ta bị tổn thương." Thượng Quan Sở cầm lấy tay cô, còn thật sự xem xét. Quản Diệp Thanh Linh vừa nói như vậy, Thượng Quan Sở giống như nghĩ tới cái gì, nói với Tô Phi ngồi bên cạnh: "Tô Phi, việc Giai Tình này cậu thấy thế nào?"
Tô Phi vẻ mặt ý cười, nói: "Ngô Vân có thể thật thích Giai Tình cũng không chừng."
"Thằng ngốc này, chắc là bị Giai Tình lợi dụng." Thượng Quan Sở cười nói.
"Thiếu gia Sở, Giai Tình vì cái gì muốn ra khỏi núi Minh Nguyệt?" Điểm ấy thì Tô Phi nghĩ không ra.
Thượng Quan Sở thấy Tô Phi nghi hoặc, nhíu mi nói: "Chuyện này cậu đi điều tra, xem dạo gần đây, Giai Tình gặp qua người nào."
"Được." Tô Phi vẻ mặt ý cười đáp lời.
Diệp Thanh Linh nhìn Mễ Lam Nhi cùng Tiền Nguyên vẻ mặt sắc mặt bộ dáng vui mừng, đột nhiên nhớ tới chuyện ngày đó bọn họ kết hôn. Nhìn Thượng Quan Sở nói: "Hôn lễ của Mễ Lam Nhi có thể gặp chuyện không may hay không?"
"Sao Thanh Linh có thể nói điềm xấu như vậy?" Thượng Quan Sở cười nói.
Có lẽ thật sự là cô nghĩ nhiều, nhưng đối thủ của Thượng Quan Sở vẫn chưa có xuất hiện qua, đây là vấn đề cô vẫn lo lắng, bởi vậy đưa ra ý kiến: "Vẫn nên an bài thỏa đáng tốt hơn."
"Ừ! Được. Bang Sở chúng ta gả con gái nói thế nào cũng nên đảm bảo an toàn." Thượng Quan Sở nhẹ nhàng sờ soạng mặt Diệp Thanh Linh một phen nói.
Diệp Thanh Linh liếc mắt, nói: "Thị trưởng Tiền sẽ đến sao?" Người này đùa hay nhỉ, sao có thể nói Mễ Lam Nhi xuất giá thành là bang Sở anh gả con gái chứ? Nghe xong còn tưởng là Thượng Quan Sở anh gả con gái nữa?
"Sẽ đến." Mễ Lam Nhi trả lời.
Nhạc Nhạc nghe xong cười trêu ghẹo nói: "Xem ra bố chồng thị trưởng này coi như không tệ, chẳng qua bà bà kia thì..." Nhạc Nhạc vốn muốn nói phu nhân Tiền nói bậy nhưng thấy Tiền Nguyên vẻ mặt lạnh như băng trừng mắt anh, liền dừng lại trong miệng.
Nhạc Nhạc xấu hổ cười hắc hắc nói: " Thanh Linh vẫn là sướng nhất, không mẹ chồng."
Chu Ngao cũng đến góp vui, cười nói: "Đương nhiên, điều kiện Thượng Quan Sở như vậy thật là đối tượng kén vợ kén chồng tốt nhất."
Thượng Quan Sở nghe xong vẻ mặt đắc ý nhìn Diệp Thanh Linh nói: "Xem đi, em lấy được bảo vật đấy."
Diệp Thanh Linh thản nhiên cười, không nói lời nào.
Nhạc Nhạc lại cười nói: "Có xe có phòng, hai cặp cha mẹ. Ân! Điều kiện như vậy đương nhiên tốt."
Thượng Quan Sở vừa nghe, sắc mặt quét một chút trắng, trừng mắt Nhạc Nhạc, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhạc Nhạc có cần cũng được điều kiện tốt như vậy hay không? Tôi có thể giúp cậu."
Nhạc Nhạc vừa nghe lời nói Thượng Quan Sở, sợ tới mức vội vàng xua tay nói: "Đừng đừng, tôi không cần ngươi giúp tôi." Anh ta còn muốn cha mẹ anh khỏe mạnh an khang sống lâu trăm tuổi a?
Bộ dáng Nhạc Nhạc chọc cười Thượng Quan Sở, cười to nói: "Thì ra cậu nhát gan."
Nhạc Nhạc trừng mắt Thượng Quan Sở vẻ mặt ghét bỏ. Mọi người thấy biểu tình của Nhạc Nhạc cũng không nhịn được nở nụ cười.
Ngày hôm sau, Tô Phi báo cáo lại những người gần đây Giai Tình gặp, trừ Ngô Vân ra, trong khoảng thời gian này Dịch Hiểu Huyên cũng đến núi Minh Nguyệt ba lần, ngoài ra ngay cả Kim Thành Vũ cũng đến hai lần. Triệu Tử Khiên cũng đến vài lần, chẳng qua đều bị thủ hạ ngăn cản, không gặp được Giai Tình.
"Hiểu Huyên vì sao đến núi Minh Nguyệt?" Trong những người này, Thượng Quan Sở cảm thấy kỳ quái nhất chính là Dịch Hiểu Huyên, nếu nói Giai Tình cùng Hiểu Huyên lớn lên cùng nhau, nhưng không biết vì cái gì, hai người từ nhỏ liền không quen nhìn mặt nhau, bởi vậy mãi đến khi lớn lên, các cô cùng một chỗ nhưng hầu như không có chuyện tán gẫu.
"Lần này Hiểu Huyên cùng Giai Tình hàn huyên hai tiếng, nghe nói hai người còn cùng đi dạo hoa viên." Tô Phi nói.
"Hai người không có biểu hiện khác thường?" Thượng Quan Sở cảm thấy càng ngày càng kỳ quái.
"Không có." Tô Phi đáp, từ trên người lấy ra một viên ngọc ta bằng ngón tay cái, nói: "Sở thiếu, chúng tôi tìm được cái này trong vườn nơi Giai Tình sống."
Thượng Quan Sở cầm viên ngọc qua, viên ngọc này cũng hình cái quạt, nhưng là màu đen. Thượng Quan Sở tinh tế cẩn thận quan sát viên ngọc, nói: "Tra được là người nào mang đến không?"
"Không. Có mười mấy người tiến vào khu vườn kia, Dịch Hiểu Huyên, Kim Thành Vũ, còn có hai bà Dịch Kim cũng đến một lần." Tô Phi bình tĩnh phân tích nói: "Còn có Ngô Vân cùng vài thủ hạ trong bang Sở, còn có dì quét dọn vệ sinh cùng nấu cơm."
"Điều tra kỹ những người này một chút, xem ai có khả năng nhất." Sau khi Thượng Quan Sở phân phó, trước khi Tô Phi còn chưa rời đi lại nói: " Không cần điều tra hai bà cụ." Anh tin tưởng hai cụ không có liên quan đến chuyện này, các bà chính là người bà nội tin tưởng nhất trong mấy mươi năm.
"Vâng." Tô Phi biết dụng ý Thượng Quan Sở, không hề hỏi nhiều, đi xuống làm việc.
Thời kì này Diệp Thanh Linh đặc biệt tham ngủ, cũng sắp mười giờ, còn không có rời giường. Thượng Quan Sở nhìn