Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/531 lượt.

đồng hồ một chút, đứng dậy đi ra khỏi thư phòng.
Thượng Quan Sở đi vào phòng, Diệp Thanh Linh vừa tỉnh lại, nhìn anh nói: "Sao không gọi em dậy?" Xem cô ngủ thẳng đến mấy giờ, toàn bộ buổi sáng đều lãng phí cho việc ngủ, hơn nữa cô cũng chưa đi tưới nước cho vườn rau.
Biết cô luôn dậy sớm vì cái gì, Thượng Quan Sở cười nói: "Đừng lo lắng, buổi sáng anh đã muốn tự mình đi tưới nước cho vườn rau."
Diệp Thanh Linh cười tủm tỉm nhìn anh, nói: "Thật không nghĩ tới đại thiếu gia anh cũng sẽ làm việc này nha."
"Chuyện của vợ đương nhiên phải để ở trong lòng." Đối với anh mà nói, bây giờ lão bà là thứ nhất, mình thứ hai.
Diệp Thanh Linh lười biếng nằm ở trên giường không muốn động, Thượng Quan Sở ôm lấy cô, vẻ mặt sủng nịch nói: "Đừng ngủ, ngủ tiếp sẽ thành heo nhỏ."
Cô cũng không biết chính mình vì cái gì càng ngày càng thích ngủ, có thể là do mang thai đi! Cô nhỏ giọng nói: "Là anh không bảo em rời giường."
"Vâng vâng vâng, là của anh sai, không kêu vợ rời giường, về sau anh cam đoan buổi sáng đúng năm giờ gọi anh rời giường." Thượng Quan Sở cười nói.
"Tốt lắm!" Diệp Thanh Linh cười trả lời, biết anh sẽ không thật sự buổi sáng năm giờ đánh thức cô.
Thượng Quan Sở quen mỗi ngày rửa mặt chải đầu cho Diệp Thanh Linh, Diệp Thanh Linh cũng lười động, mỗi ngày đều mặc anh phục vụ cho cô. Có đôi khi Thượng Quan Sở tâm huyết dâng trào, còn có thể cột đuôi ngựa cho Diệp Thanh Linh, hơn nữa thoạt nhìn bộ dáng cũng rất được. Nhìn thấy Diệp Thanh Linh vừa lòng trước gương nhìn tóc mình, Thượng Quan Sở sẽ nói: "Vợ thích anh cột tóc cho em không?"
"Ừm! Cũng không tệ lắm." Diệp Thanh Linh luôn cười gật đầu.
Mỗi lần nghe được Diệp Thanh Linh khích lệ, Thượng Quan Sở sẽ hạnh phúc cong khóe môi. Anh chỉ cần mỗi ngày nhìn cô cười như vậy, nhìn của cô nhất cử nhất động, nhìn bụng cô ngày một lớn ra, anh sẽ đặc biệt thỏa mãn.



Lai lịch của viên ngọc


Thượng Quan Sở cầm khối ngọc hình quạt màu đen quan sát, Diệp Thanh Linh thấy nói: "Viên ngọc này thật đẹp." Phía trước ánh lên hai vòng màu xanh, làm cho khối ngọc đen này thoạt nhìn rất hấp dẫn cao quý.
Thượng Quan Sở đỡ Diệp Thanh Linh ngồi xuống, nói: "cái này tìm được núi Minh Nguyệt Giai Tình ở."
Diệp Thanh Linh nghe xong, hỏi: "Người nào vào sân?"
"Dịch Hiểu Huyên, Ngô Vân, Kim Thành Vũ, còn có hai bà. Còn lại thì là bảo vệ cùng vài người nấu ăn." Thượng Quan Sở biết đều nói cho Diệp Thanh Linh.
"Chỉ vậy thôi?" Diệp Thanh Linh nghe xong hỏi.
Thượng Quan Sở do dự, anh không muốn hoài nghi hai cụ, nói: "Thanh Linh, như vậy quá liều lĩnh."
Diệp Thanh Linh chưa từng thấy Thượng Quan Sở lề mề như thế, cười nói: "Còn nhăn nhó như vậy sẽ giống như Nhạc Nhạc."
Vừa nghe Nhạc Nhạc, Thượng Quan Sở trắng mắt liếc Diệp Thanh Linh một cái, nói: "Ai giống tên ẻo lả kia?" Nói xong liền kéo Diệp Thanh Linh đi ra ngoài phòng, để chứng minh anh không phải người lề mề.
Hai người mới vừa đi được vài bước, chợt nghe Nhạc Nhạc ở phía sau kêu lên: "Thanh Linh, các người đi nơi nào? Tôi cũng đi."
"Bồ Đào viên." Diệp Thanh Linh cũng không quay đầu lại thản nhiên trả lời.
Nhạc Nhạc vừa mới nói, không chỉ Nhạc Nhạc đi theo, Chu Ngao cũng đi theo. Chỉ có Mễ Lam Nhi cùng Tiền Nguyên không đi theo đi, bọn họ vội vàng chuẩn bị hôn lễ.
Đoàn người, mấy chiếc xe, hai tiếng sau lại đến Bồ Đào viên, 2 bà cụ không nghĩ tới Thượng Quan Sở đột nhiên đến, đều vẻ mặt hiền lành cười nói: "Tiểu Bồ Đào đến chơi?"
"Vâng!" Thượng Quan Sở cười gật đầu, nhìn hai bà cụ hái nho cũng chạy ra giúp.
Diệp Thanh Linh thong thả đi theo phía sau bọn họ, nhìn thấy quả nho chín mọng sẽ hái bỏ vào trong miệng, lúc ăn còn không ngừng tán thưởng nói: "Quả nho này ăn ngon thật."
Mọi người nghe cô nói như vậy, cũng đi theo hái vài trái bỏ vào trong miệng, nhưng một đám lại cau mày lắc đầu.
"Thanh Linh, em gạt người! Chua như vậy, ngon chỗ nào?" Nhạc Nhạc kêu lên.
"Có khỏe không!" Diệp Thanh Linh lại hái được quả nho bỏ vào trong miệng. Phấn khởi ăn, vẻ mặt ý cười trong suốt.
Thượng Quan Sở nhìn bộ dáng Diệp Thanh Linh cảm thấy đặc biệt đáng yêu, hái được đều đặt trong tay cô, cười nói: "Ăn ngon thì ăn nhiều một chút, nghe nói nước quả rất tốt với đứa nhỏ."
Mọi người nghe Thượng Quan Sở nói như vậy, thế này mới rõ nguyên nhân bọn họ ăn vào không thấy ngon, mà Diệp Thanh Linh lại khăng khăng nói món ngon.
Kỳ thật nho nơi này cũng không tính khó ăn, Nhạc Nhạc cùng Thượng Quan Sở cũng không thích ăn chua, đương nhiên sẽ cảm thấy khó ăn. Bởi vì mang thai, chua chua ngọt ngọt này đúng khẩu vị của Diệp Thanh Linh.
Nếm qua nho, mọi người vào nhà nghỉ ngơi, mà Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh mời hai cụ nói chuyện riêng, bởi vậy lên thư phòng lầu hai.
Diệp Thanh Linh lấy ra khối ngọc màu đen đặt lên bàn, nói: "Hai bà, nhận ra sao?"
Bà Kim cùng bà Dịch cầm lấy ngọc nhìn nhìn, vẻ mặt bộ dáng không thể tin được, nhìn Diệp Thanh Linh cùng Thượng Quan Sở nói: "Ngọc này các con lấy ở đâu?"
"Tìm được