Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/491 lượt.

êng đầu tóc ngắn, nói thầm nói: "Không phải vẫn đều gọi như vậy sao?"
Lần này theo Thượng Quan Sở đến thành phố B có Tô Phi, Ngô Vân, Từ Ngôn, ngoài ra còn có 7 quái thai bộ dạng rất lôi thôii (xuân hạ thu đông, Bách Sự Thông). Nhạc Nhạc cùng Mễ Lam Nhi tất nhiên là đi theo cùng. Trương Đình Đình vốn cũng định đi, nhưng cô đi rồi, Diệp thị sẽ không người quản lý, để bảo hộ Diệp thị của Thanh Linh, cô chỉ đành lưu lại.
Bọn họ vừa lên máy bay, đã thấy một gương mặt quen thuộc cũng đi theo lên máy bay.
Nhạc Nhạc thấy, đã kêu nói: "Bác sĩ Chu, ông sẽ không theo chân chúng tôi đi!"
Chu Ngao liếc mắt nhìn Nhạc Nhạc một cái, tiếp theo trên người xuất ra thiếp mời, nói: "Tôi cũng tham gia thọ yến của ông Nghiêm."
Nhạc Nhạc giật lấy thiếp mời trong tay Chu Ngao, nói: "Không phải là giả chứ!" Người này thật sự quái, Mễ Lam Nhi hết bệnh đã lâu như vậy, hơn nữa còn kết hôn. Vì cái gì còn chưa rời đi chứ?
"Cậu nghĩ sao?" Chu Ngao cười hỏi lại.
Nhạc Nhạc biết này thiếp mời không phải là giả, trả lại cho Chu Ngao, nói: " Mễ Lam Nhi người ta cũng đã kết hôn rồi, rượu mừng anh cũng đã uống rồi, không phải là còn muốn chờ uống đầy tháng con nhà người ta mới rời đi chứ" Nhạc Nhạc cố ý nói như vậy, anh muốn xem xem chủ ý của Chu Ngao là cái gì.
Chu Ngao nghe xong, vẻ mặt tươi cười, gật đầu nói: "Chủ ý này không tệ."
Nhạc Nhạc xem như nhận rõ cái gì gọi là da mặt dày, cho Chu Ngao một ánh mắt rõ ràng, quay đầu không nói lời nào. Nhưng vừa mới xoay người, liền thấy bảy vật thể như bảy anh em song sinh hư hư thực thực đi về phía bọn họ, hơn nữa còn mặc trang phục giống y như đúc.
Bảy người hô to một tiếng thiếu gia Sở xong trực tiếp ngồi bên cạnh Thượng Quan Sở.
Nhạc Nhạc nhìn nhìn người trên máy bay, tất cả đều là người của Thượng Quan Sở, biết máy bay này là máy bay riêng của Lên Quan Sở. Nhìn Lên Quan Sở nói: "Yêu nghiệt, Anh không có việc gì thả bọn họ ra tới làm gì? Không sợ náo động thành phố B?"
Thượng Quan Sở theo ánh mắt Nhạc Nhạc, quét mắt bảy người mặc giống y như đúc bên cạnh, thản nhiên nói: "Các cậu như vậy quả thật có chút dọa người, vẫn nên đi thay một bộ khác đi!"
Bảy người nhìn nhìn bộ đồ bình thường đến không thể bình thường hơn của mình, rất khó khăn bĩu môi, nói: "Đổi bộ khác xong càng dọa người." Lần trước bọn họ một thân âu phục đen, lại đeo kính râm, không phải thiếu giaSở cũng nói bọn họ giống như xã hội đen sao? Vì không làm xã hội đen, để làm một người bình thường trong mắt người khác, như vậy cũng sẽ khiến người ta sợ hãi, chẳng lẽ làm người bình thường cũng có sai sao?
Thượng Quan Sở nghĩ nghĩ, nói: "Quần áo không cần thay đổi, che mặt lại là được."
Bảy người nghe xong, người xem xem tôi, tôi xem nhìn người, cực kỳ khó khăn bắt đầu tìm kính râm trong túi. Bảy người vừa tìm kính râm, vừa thầm nghĩ, chúng tôi có chỗ nào không giống người thường, không phải bộ dạng tuấn tú một chút sao? Sao có thể khiến thành phố B náo động, xem ra uy lực của chúng tôi thật sự không có giới hạn a!
Hai phút sau, bảy người thống nhất đội kính râm, Nhạc Nhạc vừa thấy cười không ngừng, nói: "Các ngươi sẽ không thể không mặc quần áo giống nhau sao?"
"Không thể." Bảy người đồng thanh trả lời.
Nhạc Nhạc thật không biết nói gì, nhìn bảy cái quái thai lúc lâu, nói: "Yêu nghiệt, chỉ bằng bọn họ vài cái có thể tìm được Thanh Linh sao?"
Thượng Quan Sở còn chưa có trả lời, bảy người lại đồng thanh nói: "Có thể."
Nhạc Nhạc trừng mắt liếc nhìn bảy người một cái, nói: "Lần trước nếu không phải Thanh Linh, các ngươi còn không biết phải lên núi Lăng không như thế nào a?" Anh mới không tin bảy quái thai này có thể tìm Thanh Linh trở về đâu. Chẳng qua xem bộ dáng bảy người bọn hắn, hẳn là võ công cũng không yếu, lần này đến thành phố B, nhất định có thể bảo vệ bọn họ an toàn.
Lại nói đến lần trước Diệp Thanh Linh dùng phương pháp như trò đùa giải quyết vấn đề, bảy người liền vẻ mặt hổ thẹn. Bọn họ cho dù có thông minh bao nhiêu, cũng không bằng một phần mười phu nhân. Điểm ấy, bọn họ không thể không thừa nhận.
Cứ như vậy, đoàn người bọn họ đi vào thành phố B, bắt đầu tìm kiếm Diệp Thanh Linh.



Tính xấu không đổi
Thượng Quan Sở đến thành phố B trước 2 ngày diễn ra tiệc mừng thọ của ông Nghiêm. Ông Nghiêm rất nhiệt tình với Thượng Quan Sở, nhìn thấy anh liền an ủi: "Diệp nha đầu sẽ không sao đâu, thiếu gia Sở đừng quá lo lắng."
"Cháu tin cô ấy sẽ không sao." Tuy rằng Thượng Quan Sở rất nhớ Diệp Thanh Linh, nhưng cũng không vì vậy mà trở nên suy sụp, ngược lại, mỗi ngày đều rất bận rộn, vội vàng tìm kiếm tăm hơi Diệp Thanh Linh.
Ông Nghiêm gật gật đầu, dùng ánh mắt rất tán thức nhìn Thượng Quan Sở nói: "Diệp nha đầu coi trọng cậu quả nhiên không sai."
" Ánh mắt của cô ấy luôn rất tốt." Thượng Quan Sở thản nhiên trả lời, vui vẻ nhận lời khen của ông Nghiêm, cũng thuận tiện khích lệ chính mình một phen.
Sau khi mọi người hàn huyên xong, ông Nghiêm sắp xếp mọi người ở trong một gian phòng rất xa hoa của một khách sả


Old school Easter eggs.