Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/494 lượt.
nhẹ nhàng đặt xuống một quân cờ, thản nhiên nói: "Anh không chán?."
Lãnh Thần vừa nghe, vẻ mặt thản nhiên tươi cười, nói: "Chỗ nào nhàm chán, vốn không có việc gì mà." Chẳng qua hắn thích cuộc sống như vậy.
"Vậy là tốt rồi." Diệp Thanh Linh vẻ mặt ý cười, nhỏ giọng nói thầm.
Lãnh Thần tuy rằng cúi đầu không nhìn Diệp Thanh Linh, nhàn nhã nói: "Nhận được tin, chồng cô chắc không buồn."
"Anh cũng không phải là anh ấy." Sao biết người ta có thương tâm hay không, cô không tin hắn là người yếu ớt như vậy.
"Nếu như tôi là anh ta, chắc sẽ bị chứng trầm cảm." Lãnh Thần cuối cùng là ngẩng đầu, nhìn mặt Diệp Thanh Linh.
"Vì sao?" Diệp Thanh Linh khó nhịn hỏi vì sao.
"Vợ mình khi không biến mất, cô nói có thể hậm hực hay không?" Lãnh Thần vẻ mặt tươi cười, trong đó cũng có vài phần nghiêm túc.
Diệp Thanh Linh đối với cách nói Lãnh Thần từ chối cho ý kiến, nhưng cô tin tưởng Thượng Quan Sở sẽ không bởi vì của cô mất tích mà bị hội chứng trầm cảm gì đó, bây giờ anh hẳn là đang cố gắng tìm manh mối mới đúng. Nghĩ như vậy, cô không tự giác trên mặt mang theo tươi cười thản nhiên, nói: "Anh ấy không yếu ớt như vậy." Yếu ớt cũng không phải là tính cách Thượng Quan Sở, cũng không phải tính cách Diệp Thanh Linh cô. Bọn họ đều đã tìm kiếm lý lẽ cùng thoải mái ở trong đường cùng.
Diệp Thanh Linh cười tự tin như vậy khiến Lãnh Thần nhìn xem mất thần, không khỏi thở dài: "Cô rất lạc quan." Người phụ nữ này sẽ không sợ hắn không vui sẽ giết cô sao? Vì sao trong hoàn cảnh như vậy, cô còn có thể cười tự tin như vậy? Khó có thể nói là vì chồng của cô Thượng Quan Sở? Lãnh Thần nghĩ, trong ánh mắt lại xen lẫn một tia đố kị chính hắn cũng không biết.
"Khóc sống, hay là cười sống, chỉ là một lựa chọn mà thôi." Diệp Thanh Linh nhẹ nhàng khẽ động khóe môi, một chút ngoài ý muốn không ai muốn gặp phải, mà cô cũng không ngoại lệ.
Lãnh Thần lẳng lặng nhìn cô lúc lâu, nói: "Nếu như không phải bởi vì đáp ứng bạn tôi, tôi nghĩ tôi sẽ thả cô."
Diệp Thanh Linh cười nhẹ nói: "Nếu như không phải bởi vì anh trói tôi lại, tôi nghĩ chúng ta sẽ là bạn." Hắn và cô thật sự rất giống nhau, thích cuộc sống nhàn nhã, thích uống trà, thích chơi cờ.
Lãnh Thần tươi cười đầy mặt, nói: "Nếu như không phải bởi vì bạn tôi, tôi sẽ không quen cô." Đương nhiên cũng sẽ không có người cùng hắn uống trà chơi cờ.
"Nhưng mà không có nếu như." Diệp Thanh Linh nhìn phương xa, thản nhiên nói.
Nghe xong, Lãnh Thần không tự giác cười khổ một chút. Đúng a, không có nếu như. Hắn cùng cô cũng sẽ không trở thành bạn, Lãnh Thần biết rất rõ.
Hôm nay, Diệp Thanh Linh viết xong bức thư thứ hai, đưa cho Lãnh Thần.
Lãnh Thần tùy tay nhận thư đặt ở trên bàn, vẻ mặt ý cười nói: "Nghe nói cô còn thích trông rau, rất lâu trước kia tôi cũng thích nó, nhưng không ai nguyện ý cùng làm với tôi, bởi vậy buông tha cho." Lãnh Thần vừa nói vừa đi ra khỏi phòng.
Diệp Thanh Linh đi theo sau, đi vào một mảnh đất trống, thấy mấy ngày hôm trước vẫn là một thảm cỏ dại trải đầy, Diệp Thanh Linh không khỏi cười nói: "Mua hạt giống rồi?"
"Mua rồi." Lãnh Thần nói xong liền nắm lên một gói to ở trện mặt đất đặt trước mặt Diệp Thanh Linh, nói: "Cô xem loại nào dễ trồng, thì chọn loại đó đi!"
Diệp Thanh Linh nhìn hạt giống này, nghĩ đến bộ dáng Thượng Quan Sở kích động muốn cô chọn hạt giống, khóe miệng không khỏi cong lên. Diệp Thanh Linh tùy ý chọn chút hạt giống, nói: "Chọn những loại này đi!" Bây giờ sắp vào thu, loại rau không giống với các loại rau trước đây, đều là chút rau dưa thích hợp mùa thu.
Lãnh Thần nhìn nhìn hạt giống, cười nói: "Vậy thì chọn những loại đó đi! Để tôi đào hố, cô gieo hạt đi!" Lãnh Thần nói xong cầm cuốc đào mấy hố nhỏ.
Diệp Thanh Linh gieo hạt vào mấy hố nhỏ, đột nhiên nhớ đến lần trước trồng rau ở trong vườn nhà, nhớ đến bài vè Nhạc Nhạc chê cười Ngô Vân cùng Thượng Quan Sở không khỏi nở nụ cười.
Lãnh Thần gặp Diệp Thanh Linh cười, tâm tình nhất thời tốt lên, vừa đào vừa hừ hừ hừ hát.
Làm việc cả ngày trong vườn, cuối cùng bọn họ cũng gieo xong hạt giống xuống đất, tiếp theo lòng tràn đầy vui mừng chờ hạt giống nẩy mầm lớn lên.
Lãnh Thần gieo trồng xong mới trở phòng ở, nhìn thấy thư trên bàn, mở ra xem, đọc thư cô viết không khỏi cười nói: "Không phải cô nói chồng cô không yếu ớt như vậy sao?"
"Anh họ Lãnh, vợ không thấy cũng không bị hội chứng trầm cảm, anh ấy họ Thượng Quan, khóc một chút cũng không phải không thể nào." Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời.
Đối với của cô cách nói, hắn rất đồng ý, nhìn thư nghĩ nghĩ, cũng không cảm thấy có chỗ nào không ổn, nhân tiện nói: "Ngày mai sẽ sai người gửi cho người nhà cô."
"Cám ơn." Diệp Thanh Linh vẻ mặt đạm mạc cảm ơn, giống như gửi thư đối cô mà nói không có gì vui vẻ.
Thượng Quan Sở lại nhận được thư, thì Diệp Thanh Linh đã mất tích một tháng rưởi. Cầm thư, anh nhanh chóng mở ra, nhìn nội dung bên trong, không khỏi nhíu mày.
Nhạc Nhạc nhìn biểu tình quái dị của Thượng Quan Sở, một phen đoạt lấy thư, thì thầm: "Là đàn ông không được khóc, em