XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/439 lượt.

hình, bằng không sẽ không nhận ông là người cha.”
“Không nhận thì không nhận, có phải là người đặc biệt gì đầu chứ.” Nhạc Nhạc cười hì hì nói.
Ông Nghiêm không khỏi mặt trắng không chút máu liếc nhìn Nhạc Nhạc, “Nó là con trai ông, sao có thể cho là người khác mà không nhận chứ?”
Diệp Thanh Linh cười an ủi, nói: “Ông đừng có gấp, Đường Tử anh ta không nhận người cha là ông là tổn thất của anh ta, phải biết trên đời này người muốn làm con trai của ông Nghiêm rất nhiều.”
Đây là an ủi sao? Ông Nghiêm vẻ mặt thất bại, ông sai rồi, sai ở chỗ không nên nhờ nha đầu kia nghĩ cách. “Quên đi, ông tự tìm cách!”
“Ông không tin lời con sao?” Diệp Thanh Linh cười hỏi.
“À……” Không phải ông không tin, mà là quá tin. Người vì muốn tài sản nhà họ Nghiêm mà nguyện ý làm con ông không có một vạn cũng có 8000 đi!
Nhưng đứa con này có thể tùy tiện đem cho người khác sao?
Lúc này A Phú từ bên ngoài tiến vào nói chuyện với Thượng Quan Sở, Diệp Thanh Linh thấy liền hỏi: “A Phú, cậu có nguyện ý có một người cha như ông Nghiêm không?”
"Đương nhiên nguyện ý." A Phú không chút nghĩ ngợi trả lời.
Thấy ông Nghiêm vẻ mặt quái dị nhìn mình, Diệp Thanh Linh cười nói: “Xem đi! Vậy không phải là có một người nguyện ý làm con trai ông sao.” Một bộ dáng cô không hề nói dối.
Ông Nghiêm thật không biết nói gì liếc mắt nhìn Diệp Thanh Linh, sau đó nói với Thượng Quan Sở: “Thiếu gia Sở, chuyện này cậu sẽ không ngăn cản chứ!”
Thượng Quan Sở bình tĩnh nhìn ông Nghiêm lúc lâu, nói: “Bà ta hại chết nhiều người như vậy, không bị án tử hình, thì cũng là tù chung thân.” Đối với người muốn hại Diệp Thanh Linh anh sẽ không chừa lại chút tình cảm. Anh không muốn cho bà ta bất kỳ cơ hội nào lại tổn thương người hành của anh
Ông Nghiêm hiểu rõ gật đầu, cực kỳ cảm kích nhìn Thượng Quan Sở nói: “Cảm ơn.”
Nhìn ông Nghiêm rời đi, Diệp Thanh Linh thở dài: “Trong lòng ông ấy con trai là tất cả.”
Vài ngày sau, Thượng Quan Sở khỏe lên rất nhiều, liền yêu cầu xuất viện về nhà. Ngay ngày bọn họ về nhà, Dịch Mĩ Liên cũng bị phán án tù chung thân.
Mà ông Nghiêm đầu tiên nói tin tức cho Đường Tử. Hai ngày sau, Đường Tử dưới tình huống không tình nguyện theo ông Nghiêm trở về biệt thự họ Nghiêm trong cùng một khu với nhà họ Diệp.
Diệp Thanh Linh về nhà, chỉ thấy Lãnh Thần cười ha ha đùa với Thượng Quan Diệp. Lãnh Thần nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Diệp Thanh Linh, nói: “Anh ta có khỏe không?”
"Khỏe." Thượng Quan Sở cười nhẹ nói.
Lãnh Thần ngẩng đầu nhìn Thượng Quan Sở, hai người nhìn nhau cười. Liền này cười, từ nay về sau Thần cùng Thượng Quan Sở thành vì bằng hữu.
Lãnh Thần ngẩng đầu nhìn Thượng Quan Sở, hai người nhìn nhau cười. Từ nụ cười này, từ nay về sau Lãnh Thần cùng Thượng Quan Sở thành bạn bè.
Lãnh Thần và Chu Ngao đều là cho nuôi của Thượng Quan Diệp, hai người danh chính ngôn thuận ở trong nhà họ Diệp. Đối với Lãnh Thần cùng Chu Ngao, Nhạc Nhạc thường thường sẽ nói: “Hai người định ở đến khi nào mới rời đi hả!”
Hai người sẽ cười hỏi lại: "Chừng nào thì cậu rời đi?"
Nhạc Nhạc cười trả lời: " Khi nào các anh thì rời đi, thì khi đó tôi sẽ rời đi."
Lãnh Thần cùng Chu Ngao cũng cười trả lời: " Khi nào anh thì rời đi, thì khi đó chúng tôi sẽ rời đi."
Mỗi khi nói xong câu này, Nhạc Nhạc luôn trợn to mắt khinh thường nói: “Hừ! Lại bắt chướt người ta.”






2 tháng sau, thương thế trên người Thượng Quan Sở hoàn toàn khỏi hẳn.
Buổi tối, Thượng Quan Sở vội vàng ăn cơm xong liền kéo Diệp Thanh Linh về phòng, đúng lúc này, Thượng Quan Diệp luôn say ngủ trong xe trẻ em đột nhiên khóc lớn lên.
Diệp Thanh Linh cười khúc khích đi đến bên xe trẻ em, đưa tay ôm lấy đứa bé, nói: “Tiểu Diệp của chúng ta đói bụng sao?”
"A!" Thượng Quan Diệp mới ba tháng đột nhiên cười ra tiếng.
Diệp Thanh Linh dịu dàng cười: “Được, chúng ta đi bú sữa nha.” Nói xong liền ôm con về phòng.
Đúng lúc này, cửa phòng vang lên, Diệp Thanh Linh cười nhẹ, nói: “Con trai anh có bản lĩnh hơn anh nhiều.”
Diệp Thanh Linh dứt lời, tiếng khóc trẻ em cùng giọng nói vội vàng của má Trương vang lên, “Thanh Linh, đứa bé khóc rất lớn, mau mởi cửa a!”
Thượng Quan Sở nghe được tiếng nói, vẻ mặt thất bại cào tóc, không tình nguyện đứng dậy đi mở cửa.
Cửa mở ra, má Trương liền vọt vào phòng, ôm đứa bé đến trước mặt Diệp Thanh Linh, nói: “Thanh Linh, đứa nhỏ làm sao vậy, vừa rồi Đình Đình ôm đến, nó vẫn luôn không, dỗ thế nào cũng không được.”
Diệp Thanh Linh mỉm cười, nhận đứa bé từ tay má Trương, liền thấy đứa bé lập tức nín khóc mỉm cười, còn quơ qup cánh tay nhỏ bé trắng trẻo mũm mĩm của mình.
Má Trương thấy đứa bé không khóc nữa, cũng yên lòng, nói: “Đứa nhỏ này thật quái nha, chỉ cần Thanh Linh ôm sẽ không khóc, thật sự là mẹ con liền tâm mà!” Má Trương nói xong liền ra khỏi phòng.
Thượng Quan không vui nhìn đứa bé nào đó nhếch miệng cười to, nhẹ tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn kia chút, nói: “Nhóc con, con thật có bản lĩnh đó!”
“Ha ha!”