Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2747 lượt.

ngồi xuống, sau đó tò mò hỏi Hi Tuấn:
- Hi Tuấn, vừa rồi em nói gì với cô gái kia mà mặt cô ta nhìn kinh vậy?
Triệu Hi Tuấn nhìn cô, nhíu mày nói:
- Em bảo cô ta là em đang đợi bạn trai
Sau đó nháy mắt nhìn cô.
Chu Thiến im lặng một hồi mới nói:
- Hi Tuấn, em quá giỏi
Bên kia, Tiểu Mạt đang cười lăn lộn. Chu Thiến chờ Tiểu Mạt bình thường lại mới hỏi tiếp:
- Em không phải bảo có chuyện vui sao? Là chuyện gì?
Triệu Hi Tuấn hơi nâng vành mũ, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của mình, lúc này khuôn mặt anh tràn ngập ý cười:
- Em ký hợp đồng với một công ty quản lý, có phải là việc vui không?
Chu Thiến bảo bartender cho hai ly rượu. Một đưa Tiểu Mạt, sau đó quay đầu nói với Hi Tuấn:
- Cuối cùng em có thể theo đuổi giấc mơ của mình, đó là việc rất đáng mừng, đáng để uống một ly.
Tiểu Mạt cuối cùng cũng vượt qua được tâm lý ngượng ngùng, nâng ly rượu nói:
- Nào, cụng ly vì tương lai đại minh tinh của Hi Tuấn nào!






Dưới ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc ầm ỹ, mùi rượu càng lúc càng nồng. Mọi người dưới tác dụng của rượu đều trở nên điên cuồng. Có người bắt đầu cao giọng ồn ào, có người không kiêng nể gì cười lớn, có người còn ôm ấp tình nhân mà đùa cợt.
Triệu Hi Tuấn nhíu mày nhìn cảnh khó coi này:
- Chị dâu, sao lại làm việc ở chỗ phức tạp này? Khi anh nói cho em biết… em thật không tin vào tai mình, càng không thể tin được rằng anh cũng để mặc chị làm
Chu Thiến nhấp một ngụm rượu nhỏ, buông chén xuống rồi nói:
- Việc buổi tối cũng không dễ tìm, dù có tiền công cũng thấp. Nhưng em yên tâm, anh em đã nói với ông chủ ở đây, sẽ để ý bọn chị, không sao đâu.
Chu Thiến lơ đễnh cười cười:
- Thiên kim Tống gia, con dâu trưởng Triệu gia, chẳng qua đó chỉ là hào quang trong mắt người khác, không có tiền tài chống đỡ thì cũng chỉ là người thường. Hi Tuấn, em đừng lo lắng cho chị. Không có hào quang đó chị sống càng tự do. Mà nói lại, em kí hợp đồng này cha em không phản đối sao?
Cô có thể tưởng tượng vẻ mặt của Triệu lão gia tử, nhất định là thần sắc khiến mọi người sợ run. Triệu Hi Tuấn nhẹ nhàng nói:
- Em đã rời khỏi Triệu gia…
Nói xong, vô thức sờ lên mặt:
- Cha biết quyết định này thì không nói nhiều, tát em một cái rồi nổi cơn lôi đình đuổi em đi… Lão gia tử này, lớn tuổi vậy rồi mà ra tay vẫn nặng như vậy, giờ vẫn có cảm giác đau…
Dưới vành mũ, mi mắt anh buông xuống, lông mi dày nhưng không dấu được sự ảm đạm trong mắt.
Chu Thiến biết tuy anh nói nhẹ nhàng bâng quơ như vậy nhưng anh vốn là thiếu gia từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, giờ đột nhiên mất đi gia đình làm chỗ dựa chắc hẳn rất bàng hoàng. Ánh mắt cô trở nên rất nhu hòa, dịu dàng nói:
- Cha em chẳng qua là nổi giận, nhất thời không chấp nhận thôi, chờ sau này ông thấy được thành tựu của em nhất định sẽ thay đổi định kiến, đồng ý với em.
Triệu Hi Tuấn nhướng mắt, hai mắt rạng rỡ, khuôn mặt như có ánh sáng chói lóa khiến người ta không dám nhìn thẳng. Anh hơi hơi cười, nhẹ nhàng nói:
- Chị dâu, vẫn luôn là chị có thể trấn an được sự lo lắng của em, cảm ơn chị vẫn luôn ủng hộ em…
Chu Thiến cười:
- Giờ chúng ta cùng cảnh ngộ rồi. Em hãy cố gắng làm siêu sao, chị cố gắng thành stylist nổi tiếng.
Triệu Hi Tuấn gật đầu, nụ cười càng lúc càng sáng rỡ:
- Được, đến lúc đó em sẽ mời chị làm stylist cho em, lúc em nhận giải thưởng nhất định sẽ nói: “Cảm ơn stylist của tôi, cô Tống Thiệu Lâm!”
- Ha ha…
Chu Thiến bật cười, nụ cười như hoa xuân diễm lệ. Triệu Hi Tuấn như không phòng bị trước, trong lòng đột nhiên có sự vui sướng, ấm áp tràn đầy.
- Đúng rồi, giờ em ở đâu? Ở công ty có quen không?
- Công ty sắp xếp cho em ở trong kí túc xá, rất tiện. Cũng đang bàn kế hoạch ra đĩa hát cho em, giờ đang huấn luyện rất chặt chẽ.
Chính vì còn chưa nổi tiếng nên nhà trọ rất bé, đồ dùng đều cũ. Còn cả quần áo thì đều phải tự mua, phòng tự dọn, tối đói phải tự nấu, nếu không làm thì đành phải ra ngoài ăn. Tóm lại đều phải tự mình làm, không ai giúp được, cũng không có ai hầu hạ cậu, thật sự … không quen cho lắm…
Ở trong công ty, anh vẫn là người mới, bởi vì được công ty coi trọng, cho nên bị những người mới khác xa lánh. Còn các sư ca, sư tỷ đã nổi tiếng đâu coi anh ra gì. Thầy giáo huấn luyện cũng mắng anh tơi bời. Anh không còn là nhị công tử Triệu gia được người người hầu hạ nữa. Giờ anh chỉ là người mới Triệu Hi Tuấn không được người nể trọng.
Nhưng chuyện này cậu cũng sẽ không nói cho cô gái tươi cười trước mặt này. Cô nói rất đúng, mất đi ánh sáng kia, bọn họ đều là người bình thường nhưng anh không muốn để cô thấy sự chật vật của mình. Anh chỉ mong cô nhớ mãi hình ảnh đẹp đẽ của anh. Cho nên anh chỉ lẳng lặng cười, nhẹ nhàng bâng quơ cho qua.
Chu Thiến nhờ người phục vụ lấy giấy bút, nói với Hi Tuấn:
- Em viết địa chỉ cho chị,sau này chị tìm em