Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2742 lượt.
Sau đó mở to mắt chờ đợi cậu.
Triệu Hi Tuấn đành phải đầu hàng dưới đôi mắt trong suốt này của cô, bất đắc dĩ nói địa chỉ của mình. Cho dù anh thực sự không muốn cho cô biết, giờ anh đang ở nơi chật hẹp, không có người hầu kẻ hạ như khi còn ở Triệu gia.
Không lâu sau, Tiểu Mạt làm xong lại gia nhập câu chuyện, ba người cùng hàn huyên. Chu Thiến kể chuyện ở trường cùng với cách phân tổ của giáo viên khi thực hành. Tiểu Mạt thì hào hứng kể chuyện cạnh tranh ở trường, sự đào thải tàn khốc và sự hãm hại của bạn học. Triệu Hi Tuấn nghe mà mở to mắt, rất lấy làm lạ. Không nghĩ đến ở trường dạy làm stylist cũng có chuyện này.
Mãi đến khi quán bar đóng cửa, ba người mới lưu luyến mà chia tay. Trước khi chia tay, Chu Thiến cười hỏi Hi Tuấn chuyện kinh tế thế nào?
Triệu Hi Tuấn im lặng một hồi rồi mới đáp:
- Ngay hôm sau em đi, tất cả tài khoản ngân hàng đều đóng băng. Nhưng cũng may trước đó em có cổ phần ở quan bar kia, hơn nữa ở công ty cũng có tiền lương, tạm thời thì không thành vấn đề. Chị dâu, đúng như chị nói đó, bất kể em làm gì cũng đều phải trả giá. Cho nên em đã chuẩn bị tư tưởng tốt, chị đừng lo lắng.
Chu Thiến gật gật đầu nói:
- Cuộc sống có gì khó khăn, em cứ nói với chị, có lẽ chị không giúp được gì nhưng cũng có thể nghĩ cách cùng em
Cô thoáng dừng rồi tiếp:
- Hi Tuấn, tuy rằng giờ chị không phải là chị dâu em nữa nhưng thế nào thì chị vẫn là bạn em, cho nên đừng băn khoăn. Sau này gọi chị là Thiệu Lâm đi, đừng gọi chị dâu
Một chiếc tắc xi đi qua, Triệu Hi Tuấn vẫy tay ngăn lại:
- Em đi đây, có chuyện gì gọi điện nhé
Anh lên xe, vẫy tay qua cửa kính, sau đó taxi rời đi.
Tiểu Mạt nhìn bóng xe càng lúc càng xa nói:
- Còn có thể gọi taxi hẳn là sống không tệ…
Chu Thiến lại nghĩ, chỉ sợ Hi Tuấn lớn như vậy còn chưa đi xe bus bao giờ, thực sự không thể yêu cầu anh sống như bọn cô được.
Hai cô đi đến trạm chờ xe bus, vừa vặn đón chiếc xe cuối ngày. Chu Thiến và Tiểu Mạt ngồi ở chỗ ần cửa sổ. Chu Thiến nhìn qua cửa xe, nhìn cảnh đêm bên ngoài, bên tai lại nghe Tiểu Mạt nói:
- Mình luôn cảm thấy Hi Tuấn có chút khác lạ
Chu Thiến quay đầu, ngạc nhiên nói:
- Khác lạ? Có gì khác
- Trước kia Hi Tuấn hăng hái, giơ tay nhấc chân đều có vẻ cao quý như hoàng tử nhưng hôm nay cảm thấy cậu ấy tinh thần sa sút nhiều, ánh mắt cũng không còn khí thế bức người như trước
- Thế sao?
Chu Thiến nhíu mày, cả tối cô đều để ý đến việc khác nên không chú ý:
- Chắc vì cậu ấy vừa rời gia đình.
Tiểu Mạt thở dài:
- Hi vọng là thế, cảm giác giờ Hi Tuấn dù đẹp trai nhưng thiếu đi hương vị trước kia
Chu Thiến lặng yên, trong lòng lại vì những lời này của Tiểu Mạt mà có chút bất an.
Tuần thứ ba học thủ pháp trang điểm cơ bản, trang điểm cô dâu. Trường học yêu cầu mỗi học sinh phải mua một bộ trang điểm chuyên nghiệp, bao gồm: phấn má, phấn mắt và cọ trang điểm, tính ra khoảng hơn 3 ngàn tệ một bộ. Đám học sinh ai nấy đều oán thán. Học phí Yêu Ti Lệ đã là đắt nhất, thế nhưng dụng cụ còn phải tự mình mua, nhưng giở hợp đồng ra xem, quả thực dụng cụ trang điểm bọn họ phải tự mua.
Đám học sinh chẳng có cách nào, điều kiện tốt thì mua luôn ở trong trường, điều kiện kém thì tự ra ngoài mua. Chu Thiến hỏi Trương Bân, Trương Bân nói cho cô rằng mua ở trường thì đầy đủ nhất, chuyên nghiệp và chất lượng cũng tốt nhưng hơi đắt. Chu Thiến nghĩ mãi, khẽ nghiến răng mua ở trường, cũng may trong tài khoản còn mấy vạn tệ.
Bọn họ nghe Trương Bân nói như vậy thì đều quyết định mua ở trường. Nhà Vương Vĩ không tệ, gọi điện thoại cho gia đình là có tiền mua. Vương Lâm, Lưu Văn Chí trong nhà hơi kém nhưng vẫn làm ra tiền. Lưu Văn Chí cắn răng nói:
- Coi như đầu tư cho tương lai, về sau vào làm trong công ty là kiếm lại được mà
Lý San lo lắng nhưng cuối cùng đem tiền tiết kiệm ra:
Không lâu sau, trường học phân phát dụng cụ trang điểm, vô số đồ rực rỡ, chuyên nghiệp. Trong đó có một bộ cọ trang điểm gồm 18 cọ lớn nhỏ. Nhìn rất đẹp, rất xịn.
Thầy Trương Cường nói:
- Để hiệu quả trang điểm đạt được cao nhất thì sử dụng đồ trang điểm tốt, cọ tốt là một phần rất quan trọng. Chúng ta phải hiểu rõ công dụng của những loại cọ này, sau đó sử dụng chuẩn xác. Đó không phải là bí mật mà là kĩ xảo mà mỗi stylist đều biết.
Chu Thiến để ý đến Trương Bân đang cầm một cây cọ lớn ngẩn người, vẻ mặt ảm đạm biết anh nhất định lại nhớ tới chuyện bị đổi đồ. Sau khi học xong, sáu người tụ họp, vẻ mặt Trương Bân cô đơn nhớ tới chuyện đó, cầm đồ trang điểm trong tay nói:
- Đây là cọ má hồng, quan trọng nhất là độ mềm của lông, cọ tốt đều là dùng lông dê thượng đẳng mà làm, nhằm làm cho màu má và màu da trở nên tiệp màu, không khiến người khác thấy quá khác biệt. Hôm kiểm tra đó, khi dùng đến cọ má hồng, lúc thử lên tay có cảm giác hơi ráp nhưng vì quá vội nên không để ý nhiều, chỉ nghĩ là tại mì