Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông
Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2758 lượt.
nhìn khuôn mặt trắng bệch như giấy của cô ta, đột nhiên mềm giọng:
- Văn Phương, trước chúng ta đều sai rồi. Chuyện nam nữ không nên dùng cơ thể tình dục để ràng buộc. Thì ra tâm hồn mới là chuyện đẹp nhất. Văn Phương, giờ cô đã thành vậy, tuy rằng chủ yếu là vì cô gieo gió gặp bão nhưng chung quy cũng là do tôi. Tôi sẽ bồi thường cô, cho cô số tiền đủ để cô đến nơi khác bắt đầu cuộc sống mới, cả đời không lo. Văn Phương, cô đi đi, rời khỏi đây, đi đâu cũng được, ra nước ngoài cũng được, đổi hoàn cảnh sống khác, quên mọi thứ đi.
Anh dừng lại, nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
- Mà tôi cũng không muốn lại gặp cô nữa, bởi vì cô quan hệ của tôi và Thiệu Lâm sắp tan vỡ. Tôi không mong cô lại xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa. Coi như cô tha cho tôi, cũng tha cho chính mình đi.
Nước mắt Văn Phương lặng lẽ rơi xuống, cô ta giãy dụa nắm chặt tay Triệu Hi Thành nhưng vì bụng đau đớn mà cả người run run. Sắc mặt cô ta tái nhợt, môi cũng tím lại, cô ta gắt gao giữ chặt Triệu Hi Thành, móng tay đâm vào da anh, giọng đầy tuyệt vọng:
- Văn Phương, chú ý lời nói của cô, cứ cố chấp thì người chịu thiệt chỉ là cô thôi.
Nhưng giờ Văn Phương bị oán hận và tuyệt vọng che mất lý trí, căn bản không quản được miệng mình
- Thiệu Lâm sẽ không quay lại với anh đâu. Cô ta yêu Kiều Tranh, không phải anh. Tình cảm của bọn họ sâu đến mức nào anh không biết được đâu. Cô ta trước khi lấy anh đã từng tự tử vì Kiều Tranh. Cô ta vì mất hi vọng sống mới lấy anh. Anh lấy về chẳng qua chỉ là cái xác không hồn mà thôi. Anh không tin thì có thể điều tra, anh đến trường đại học đó hỏi xem, đến giáo sư cũng biết bọn họ yêu nhau cỡ nào
- Đúng thế, cô ta mất trí nhớ nhưng còn chưa hoàn toàn quên Kiều Tranh. Bọn họ bây giờ còn lén lút gặp mặt. Tôi biết, tôi biết hết. Bởi vì tôi vẫn luôn mời thám tử tư theo dõi bọn họ, tôi còn có ảnh của bọn họ nữa. Hi Thành, anh có muốn xem không
Mặt cô ta đột nhiên đỏ bừng lên, môi co rúm, giọng khàn khàn khó nghe:
- Ảnh rất đẹp nhé. Dưới tán cây, hai người yêu nhau ôm chặt nhau, nhìn nhau chân thành, đó là hình ảnh đẹp cỡ nào. Hi Thành, nhất định anh phải xem, nhất định anh phải xem, Thiệu Lâm có từng dùng ánh mắt đó nhìn anh chưa, Thiệu Lâm…
Bốp!
Văn Phương im bặt, mặt cô ta bị Triệu Hi Thành tát mạnh mà nghiêng sang một bên, cả người đổ rạp xuống giường. Khóe miệng cô ta chảy máu nhưng lại vẫn điên cuồng cười lớn, cười đến không thở nổi.
Mẹ Văn Phương ở ngoài nghe tiếng vội chạy vào, thấy Văn Phương chảy máu thì biết đã xảy ra chuyện gì, vội đỡ con gái nằm lại rồi khóc nói với Triệu Hi Thành:
- Thiếu gia Hi Thành, nó vừa giãi phẫu xong, sao cậu có thể đánh nó?
Sau đó, bà nhấc chăn lên, đột nhiên cả kinh kêu lớn:
- Ai dà, chảy máu, chảy nhiều máu quá, tôi đi gọi bác sĩ
Mẹ Văn Phương hoang mang chạy đi
Triệu Hi Thành nhìn Văn Phương đang thở yếu ớt, hung hăng nói:
- Văn Phương, là cô tự chuốc lấy. Cô hết thuốc chữa. Vô sỉ tới cực điểm, còn dám mời thám tử theo dõi Thiệu Lâm. Cô nghĩ rằng tôi sẽ tin cô sao? Văn Phương, tôi không tin cô, cô công cốc rồi. Vì cái mạng nhỏ này, cô tích chút đức đi.
Văn Phương nằm trên giường, khó khăn ngẩng đầu nhìn anh nói:
- Thiệu Lâm sẽ không trở lại bên anh. Cô ta sẽ từ chối anh! Khụ… khụ… Chờ cô ta khôi phục trí nhớ cô ta sẽ không coi anh ra gì… khụ… cô ta sẽ vội tới bên Kiều Tranh.
Sau đó, không chống đỡ nổi nữa, Văn Phương hôn mê
Ngoài cửa truyền đến bác sĩ mắng:
- Sao lại chảy máu nữa? Không phải bảo các người để ý cô ta, đừng để bệnh nhân cử động sao? Nhà bà chăm sóc bệnh nhân kiểu gì thế…
Bác sĩ đi vào, kiểm tra rồi tức giận nói:
- Nhất định là để cô ta cử động, vừa cắt bỏ tử cung lại chảy máu nhiều, các người chờ mà kí giấy thông báo bệnh nguy kịch đi.
Bác sĩ, y ta đẩy Văn Phương hôn mê đi. Mẹ Văn Phương oán hận nhìn Triệu Hi Thành nhưng không dám nói gì, khóc lóc đi theo.
Triệu Hi Thành một mình đứng giữa căn phòng đầy mùi máu tanh, vẻ mặt ngơ ngác, trong đầu nhó lại những lời Văn Phương vừa nói: … “Chờ cô ấy khôi phục trí nhớ cô ấy sẽ không coi anh ra gì… khụ… cô ấy sẽ vội tới bên Kiều Tranh”…
Trong lúc nhất thời, trăm ngàn cảm xúc dâng lên trong lòng, mà cuối cùng bị sự sợ hãi thật sâu thay thế
Chu Thiến cầm điện thoại, nửa ngày mất hồn. Sẩy thai? Sao đột nhiên lại sẩy thai?
Trong điện thoại, giọng Tống phu nhân đầy vui mừng khi người gặp họa:
- Thật khoái trá quá đi, mẹ sớm biết con khốn này không sinh được con mà. Chỉ là không ngờ đứa bé chết trên tay mẹ nó. Ấy, Thiệu Lâm à, con có đang nghe không đấy? Nói chuyện đi
- Có, con đang nghe
- Thiệu Lâm, con về đi, mẹ có lời muốn nói với con
- Thiệu Lâm, trước kia sở dĩ cậu rời khỏi Triệu Hi Thành là vì đứa bé, giờ đứa bé đã không còn, cậu và Triệu Hi Thành đã không còn trở ngại gì, cậu có quay về Triệu gia không?
Chu Thiến suy