Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343057
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3057 lượt.
việc riêng của Thiệu Lâm, cô ấy cũng chẳng cần thiết phải nói cho chúng ta. Chúng ta kết bạn với cô ấy chứ không phải kết bạn với gia thế hay chồng của cô ấy. Bất kể cô ấy có thân phận gì thì cô ấy chẳng phải vẫn là Tống Thiệu Lâm đã từng cố gắng phấn đấu cùng chúng ta sao? Mọi người làm sao vậy? Thực sự cần thiết dùng chuyện nhỏ này để trách cứ cô ấy sao?
Đám người Trương Bân nghe xong, nhớ tới trước kia mỗi khi Thiệu Lâm ở bên bọn họ thì vẫn luôn bình dị gần gũi, chưa bao giờ tự cao tự đại, hơn nữa lại cố gắng, chịu khó như vậy. Với chuyện của cô, bọn họ cũng có nghe nói, cũng quả thật là không thể trách cô. Chỉ là người mình vốn nghĩ có thân phận bình thường như mình đột nhiên lại thành người có thân phận phú quý như vậy thì trong thời gian ngắn không thể chấp nhận nổi mà thôi
Trương Bân nói;
- Bọn mình cũng không trách Thiệu Lâm, chẳng qua chỉ có chút không quen. Anh mất tự nhiên mà sờ sờ mũi
Chu Thiến cười nói:
- Mọi người không trách mình là được rồi, mình vẫn là Thiệu Lâm trước kia, chẳng có gì thay đổi cả
Cô nói với Vương Vĩ:
- Vương Vĩ, cậu cũng không trách mình chứ?
Vương Vĩ ngẩng đầu nhìn cô cười rồi lại cúi đầu.
Không khí dịu đi, Lưu Văn Chí khó hiểu hỏi:
- Thiệu Lâm, nhà cậu hiển hách như vậy, sao phải tới đây học? Còn cố gắng như thế, cho dù cậu vào công ty cùng lắm chỉ được hơn vạn tệ một tháng, cậu cũng đầu cần chút tiền này
Đây cũng là nghi vẫn trong lòng tất cả mọi người, lời vừa nói ra, đám Trương Bân, Triệu Viện Viện đều nghi hoặc nhìn cô. Chỉ có Tiểu Mạt biết rõ lí do nên không hề ngạc nhiên
Chu Thiến ngẩng đầu, nhìn mọi người nói:
- Ai nói mình không cần những đồng tiền đó. Có lẽ mọi người không hiểu nhưng mình không muốn sống cuộc sống dựa dẫm. Mình muốn có được công việc mà mình yêu thích, muốn làm chủ vận mệnh của mình cho nên mình không muốn xòe tay xin tiền ai cả
Cô thở dài rồi nói tiếp:
- Chỉ cần dựa dẫm vào người khác, cho dù là cha mẹ của mình thì cũng sẽ có thói quen nắm quyền cuộc sống của người khác, mọi thứ sẽ bị quản thúc. Muốn sống có tôn nghiêm thì phải tự nắm bắt vận mệnh của mình
Ánh mắt mọi người đều lộ rõ vẻ tán thưởng, Triệu Viện Viện nói:
- Nói đúng lắm, Thiệu Lâm hoàn toàn nói ra những gì mình nghĩ
Nhưng Trương Bân lại nhìn Chu Thiến nhẹ nói:
- Sống mạnh mẽ quá làm gì? Như vậy cậu sẽ rất vất vả, có đôi khi hơi cúi đầu cũng có thể được sống thoải mái. Cậu nghĩ rằng ra ngoài làm việc là chuyện đơn giản sao. Cũng vẫn là bị người khác quản lý, nhìn sắc mặt người khác mà làm việc, so với điều đó, chẳng mặc nhìn sắc mặt người thân mà sống
Chu Thiến lắc đầu, nhẹ nhàng nói
- Không giống, mình dựa vào chính mình, sẽ có niềm tin, cố gắng, dũng khí để đối mặt với mọi chuyện. Những người đó không thể ảnh hưởng đến vận mệnh của mình. Chỉ khi nào mình muốn dựa vào người khác thì sẽ hoàn toàn mất đi chính mình.
Mọi người nghe cô nói xong, cẩn thận ngẫm lại, cuối cùng đều khẽ gật đầu đồng ý. Lại thêm phần kính nể Chu Thiến.
Tin con dâu trưởng của tập đoàn Triệu thị học tập ở Yêu Ti Lệ không chân mà chạy, nhanh chóng gây rối tập đoàn. Đám nhân viên bàn tán chuyện này ầm ỹ, nhanh chóng, tin tức này đã để Triệu lão gia nghe thấy
Triệu Quốc Xương vốn vì chút việc này mà cảm giác hoàn toàn mất mặt, lần này đã nổi cơn thịnh nộ.
Một buổi chiều, đang thực hành thì một người đàn ông trung niên mặc âu phục đen đi đến tìm Chu Thiến.
Ông thấy Chu Thiến, câu đầu tiên là:
- Triệu phu nhân, chủ tịch đang trên xe, đợi dưới lầu, ông muốn gặp cô
Chu Thiến ngây ra một hồi mới phản ứng lại, thì ra ông ta nhắc đến Triệu lão gia. Ông nếu đã tìm đến đây thì xem ra chuyện cô học ở đây ông đã biết. Chu Thiến không cần nghĩ cũng biết ông đến tìm mình là vì chuyện gì. Cô tuy rất không muốn nghe ông nói chuyện này nhưng thế nào đi nữa thì ông vẫn là cha của Triệu Hi Thành, cũng không thể không vì anh.
Chu Thiến xin phép giáo viên rồi đi theo người đàn ông kia xuống lầu
- Vậy chắc con hiểu ý của ta?
- Con biết
- Tốt lắm
Sắc mặt Triệu lão gia hơi hòa hoãn lại
- Con mau chuyển về nhà lớn ở, không được đến trường học kia nữa
Tất cả đều là giọng ra lệnh
Xe dần về đến nhà lớn
Chu Thiến nhìn cánh cổng sắt khắc hoa to càng lúc càng gần kia, ở đó, cô cũng từng có một đoạn thời gian rất vui vẻ, hạnh phúc.
Triệu Quốc Xương nói:
- Vốn cha không muốn xen vào chuyện của các con nữa nhưng con cũng hơi quá đáng rồi. Con vẫn là con dâu nhà họ Triệu thì làm gì cũng phải biết chừng mực, không thể làm mất mặt Triệu gia được. Giờ chuyện của Văn Phương đã qua, con đừng làm loạn nữa, chuyển về nhà đi
Con và con dâu cãi cọ, con dâu về nhà mẹ đẻ vốn cũng không phải chuyện ông muốn nhúng tay vào. Theo ông thấy, Thiệu Lâm chẳng qua chỉ là làm cao chút thôi, qua một thời gian sẽ tự khắc trở về, chỉ là con mình quá vô dụng, đã lâu n