Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3062 lượt.
hư vậy cũng không thu phục được vợ mình. Tự mình đón con dâu về, chuyện như cổ vũ con dâu này vốn ông sẽ không làm, điều này với ông mà nói cũng là một chuyện rất mất mặt
Nhưng lời đồn trong công ty về Triệu Hi Thành càng lúc càng nhiều, truyền càng lúc càng xa. Con thứ thì cũng bỏ nhà đi mà theo đuổi giấc mộng khỉ gió gì đó, giờ Thiệu Lâm lại thế này. Nay các đồng nghiệp đều chê cười sau lưng, đối thủ chốn thương trường còn cố ý nhắc tới chuyện này trước mặt ông khiến ông thấy rất mất mặt. Ông là người cực chú trọng thể diện, sao có thể chịu được điều này. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ đành tạm đi khuyên Thiệu Lâm về nhà trước, bình ổn bớt những tin đồn.
Theo ông thấy, giờ con của Văn Phương đã chẳng còn, vấn đề mấu chốt chẳng còn tồn tại, mình lại bất chấp thể diện đi đón Thiệu Lâm, Thiệu Lâm hẳn là phải nghe theo sự sắp đặt của mình mới đúng
Nhưng ông lại nghe rất rõ ràng câu nói dịu dàng của Thiệu Lâm truyền đến từ phía sau:
- Cha, con không muốn bỏ qua việc học tập bây giờ, con không những muốn học, hơn nữa về sau con cũng muốn làm công việc này, cho nên con không thể đồng ý với cha được
Triệu Quốc Xương đang xuống xe, nghe được cô nói câu này thì quay phắt người giận giữ nhìn cô, tốc độ nhanh đến thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống, cũng may lái xe ở bên đỡ lại kịp. Ông đứng vững người rồi, mặt tái xanh nhìn Chu Thiến:
- Con nói cái gì? Nhắc lại lần nữa.
***
Đại sảnh Triệu gia, Triệu phu nhân và Triệu lão gia ngồi trên sô pha, Chu Thiến đứng trước bọn họ. Sắc mặt Triệu lão gia rất khó coi, Triệu phu nhân ở bên cạnh châm trà rót nước cho ông. Triệu phu nhân nhìn Chu Thiến, vẻ mặt vui mừng:
- Trở về là tốt rồi, chuyện đã qua, con cũng đừng giận nữa, giờ trong nhà lạnh lẽo vắng vẻ, chẳng giống cái nhà gì cả
Triệu lão gia tử lại hừ lạnh một tiếng, nói:
- Nếu muốn trở về thì phải an an phận phân mà làm con dâu Triệu gia, những chuyện náo loạn này dẹp hết đi cho cha
Chu Thiến vốn định nói cô còn không muốn về nhưng vừa nghĩ đến thời gian này Hi Thành vẫn luôn cố gắng thì cảm thấy không thể lại dùng tính cách của mình để xử lý việc này, khiến quan hệ với Triệu lão gia trở nên căng thẳng, với cô và Hi Thành mà nói thì có gì tốt? Cô quyết định kiên nhẫn giảng giải, thuyết phục bọn họ, để cho bọn họ chấp nhận chuyện này.
Nhưng cô chịu thuyết phục cũng không có nghĩa rằng cô sẽ khuất phục. Bất kể là vì ai, nguyên tắc đã định thì phải kiên trì
Cho nên cô đi đến bên cạnh bọn họ, đón lấy chén trà trong tay người hầu, tự mình đưa cho Triệu lão gia. Động tác này thực sự khiến hai người bất ngờ. Triệu lão gia hi vọng con dâu sẽ nghe lời nhưng qua chuyện lần trước ông cũng hiểu tính cách của cô, biết cô không phải là người dễ dàng khuất phục. Hàng động đột ngột này của cô thật sự khiến ông khó hiểu, chỉ lạnh lùng nhìn cô
Sắc mặt Triệu phu nhân thì lại rất vui mừng, lòng thầm thở phào, bà thấy hai người có xung đột, rất sợ Thiệu Lâm lại như lần trước mà chống đối chồng, như vậy chuyện sẽ chỉ càng rắc rối, không còn đường cứu vãn. Thiệu Lâm chịu làm thế này, có thể thấy cô vẫn còn để ý đến Hi Thành
Chu Thiến đưa chén trà trong tay cho Triệu lão gia. Ông yên lặng tiếp nhận. Chu Thiến cúi đầu, rất bình tĩnh, rất thành khẩn nói:
- Cha, con biết, thân là con dâu Triệu gia không nên làm những chuyện khiến Triệu gia mất mặt nhưng con chỉ là làm việc con muốn làm, không phải là trộm cắp giết người, con cũng chẳng biết điều đó thì có gì là mất mặt
Giọng cô hòa hoãn lại có cả sự bình tĩnh. Rất ngạc nhiên, Triệu lão gia không tức giận, chỉ quả quyết nói:
- Con dâu Triệu gia ta còn phải đi ra ngoài làm công việc hầu hạ người sao. Nói thế cũng nghe được. Không được, con phải lập tức quay lại, không được đến trường học kia nữa
Triệu phu nhân đã hiểu được là chuyện gì xảy ra, bà biết, trong chuyện này, chồng bà sẽ không đổi ý. Con mình muốn vào làng giải trí cũng bị đuổi ra khỏi nhà thì sao ông lại chịu để con dâu ra ngoài làm việc. Stylist, nói thì thật hay, chẳng phải theo đuôi người ta mà trang điểm chọn quần áo cho người. Nếu có ngày nào đó Thiệu Lâm phục vụ mấy bà bạn mạt chược của bà thì mặt mũi bà để đi đâu nữa. Không được, chuyện này đúng là không thể để mặc con bé được
Vì thế, Triệu phu nhân ôn nhu nói:
- Thiệu Lâm, Triệu gia chúng ta nào cần con ra ngoài kiếm tiền. Con muốn cái gì thì có cái đó, căn bản không cần vất vả. Con cảm thấy nhàm chán thì có thể tham gia một số hoạt động xã giao, trong thành phố không thiếu các câu lạc bộ, cuộc sống sẽ thoải mái, thú vị hơn con cần gì vất vả đi kiếm chút tiền đó, còn chẳng đủ mua một bộ quần áo
Với suy nghĩ của Thiệu Lâm, Triệu phu nhân quả thực không thể hiểu nổi
- Con chỉ là muốn làm công việc mà con thích, như vậy con sẽ cảm thấy sống có ý nghĩa, tiền lương trong mắt cha mẹ tuy rằng chẳng đáng gì nhưng với con mà nói, tiền tự tay mình kiếm được luôn rất có ý nghĩa. Hơn nữa con dùng kiến thức chuyện nghiệp của con phục vụ người khác đổi lấy thù lao chẳng p