Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3143 lượt.
hóng viên hưng phấn, chỉ cần đương sự chịu nói chuyện thì bọn họ có thể đào ra được nhiều thứ
- Vậy cô giải thích sao về chuyện cô và Hi Tuấn ôm nhau?
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Triệu Hi Thành, chờ mong anh nổi bão
Triệu Hi Thành đột nhiên khẽ ngẩng đầu, hung hăng nhìn chằm chằm vào phóng viên vừa nói kia, ánh mắt âm trầm mà ngoan độc khiến cho gã phóng viên đó không khỏi hoảng sợ mà lui về phía sau hai bước.
Anh nhìn Chu Thiến, ánh mắt cô đầy sự kinh hoảng và hi vọng, cô đang sợ hãi, Thiệu Lâm đang sợ hãi. Cho dù cô bỏ nhà ra đi, đối mặt với cuộc sống khó khăn cũng chưa từng lộ ra thần sắc này mà giờ cô lại dùng ánh mắt này nhìn anh, cô đang sợ hãi điều gì? Sợ hãi phản ứng của anh sao?
Sao anh có thể khiến cho cô sợ hãi như vậy? Người anh vẫn luôn quý trọng, che chở, sao anh có thể để mặc người khác bắt nạt cô
Lập tức, Triệu Hi Thành ra sức đẩy đám phóng viên đang dồn ép trước mặt Chu Thiến ra, có một số chiếc phone, máy ảnh bị anh đẩy rớt xuống đất. Nhất thời, những tiếng loảng xoảng vang lên không ngừng
Đám phóng viên sợ hãi, đều lùi lại
- Lời nói vô căn cứ! Các người đừng có đặt điều! Chỉ có những người không biết gì mới có thể tin vào những lời bịa đặt của mấy tờ báo nhảm nhí này. Tôi tin tưởng vợ tôi, cũng tin vào em trai tôi, bọn họ tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện như vậy. Các người không cần cứ đi theo chúng tôi nữa, nếu không đừng trách tôi không khách khí!
Triệu Hi Thành quát bọn họ. Anh trừng mắt nhìn một người vẫn còn đang ngăn ở bên cạnh xe mình, người kia bị khí thế của Triệu Hi Thành dồn ép, không tự chủ được mà lui về phía sau vài bước. Triệu Hi Thành mở cửa xe ra, đỡ Chu Thiến đi vào, sau đó vòng qua bên kia mà vào xe, khởi động xe, dưới con mắt theo dõi của mọi người mà thoải mái rời đi
Mọi người thấy chiếc xe nhanh chóng biến mất, hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không ngờ rằng Triệu Hi Thành lại có phản ứng như vậy. Trước những chứng cứ vô cùng xác thực mà anh vẫn còn tin tưởng vào vợ mình như vậy? Không thể nào! Làm sao còn người đàn ông như vậy? Nhất định là chết cũng cố gắng gượng, không muốn mất mặt trước người ngoài.
Không khí trên xe yên tĩnh đến độ khiến người ta hít thở không thông. Sắc mặt Triệu Hi Thành âm trầm, môi mím chặt, không nói một lời mà chỉ chăm chú lái xe. Chu Thiến thỉnh thoảng nhìn về phía anh, cuối cùng không nhịn được nói:
- Hi Thành, tấm ảnh kia là vì lúc đó Hi Tuấn quá xúc động, nhất thời kích động mà thôi, tuyệt đối không có ý gì khác. Em với cậu ấy vẫn như chị em, bạn bè thân thiết mà thôi, tuyệt đối không có chuyện vớ vẩn như vậy. Anh nhất định phải tin tưởng em
Triệu Hi Thành chỉ nhìn thẳng về phía trước mà không trả lời. Chu Thiến thấy anh không có phản ứng gì thì sốt ruột mà xoa xoa lên bàn tay trên vô lăng của anh:
- Hi Thành, em không muốn anh nghi ngờ em…
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, thoáng chút run rẩy, đôi mắt trong như ngọc tràn ngập sự bối rối. Triệu Hi Thành thở dài, nắm lại tay cô, dịu dàng nói:
- Thiệu Lâm, anh không nghi ngờ em, vừa rồi anh đang nghĩ đến một việc.
- Anh thực sự tin em?
Triệu Hi Thành nhìn về phía trước, hai tay giữ chặt vô lăng, anh nhẹ nhàng nói:
- Thiệu Lâm, em cũng quá xem thường anh rồi. Chúng ta cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, vì sao chỉ vì một bức ảnh mà anh nghi ngờ em được. Chỉ cần em nói không phải thì anh sẽ tin em! Huống chi anh cũng rất hiểu Hi Tuấn, nó sẽ không làm ra chuyện này sau lưng anh. Chỉ là thằng nhóc kia ở nước ngoài quá lâu, chuyện đúng đắn không học được mà chỉ học được mấy thứ nhố nhăng. Lần này gây họa, còn liên lụy đến em, xem anh dạy dỗ nó thế nào
Chu Thiến nghe anh nói vậy thì mới thoáng thả lỏng một chút, ngay sau đó, sự cảm động dâng lên trong lòng. Cô tựa đầu vào vai anh, yết hầu như có gì đó chặn lại, nghẹn ngào nói:
- Hi Thành, cảm ơn anh, cảm ơn sự tin tưởng của anh. Khi nãy em rất sợ, em sợ anh sẽ tin vào những điều này, tin vào những lời nói của đám phóng viên, thực sự bọn họ viết rất thuyết phục
Triệu Hi Thành vươn tay xoa tóc cô, nhẹ nhàng nói:
- Cô gái ngốc này, chẳng lẽ đến giờ anh còn không hiểu em sao? So với mấy tin đồn này, anh tin vào hai mắt của mình, tin vào lòng mình hơn. Thiệu Lâm, nếu em thực sự là người như thế thì anh sao có thể yêu em đến nước này?
- Hi Thành….
Chu Thiến không ức chế được sự xúc động trong lòng, nước mắt tràn mi
- Được rồi, giờ anh đưa em về, em ở nhà nghỉ ngơi cẩn thận. Anh phải đến công ty xem sao. Lão gia tử chắc chắn đã đọc tin, giờ nhất định đang nổi trận lôi đình, anh phải đến giải thích với ông.
Chu Thiến ngẩng đầu nói:
- Em cũng muốn đi, chuyện là do em gây ra, em đi giải thích với cha
Triệu Hi Thành lắc đầu:
- Mấy ngày nay em đừng ra ngoài, cũng đừng đi làm, giờ bên ngoài chỉ toàn đám phóng viên thôi. Anh không muốn em bị tổn thương
Chu Thiến cúi đầu:
- Hình như em luôn mang rắc rối đến cho anh
Triệu Hi Thành cười:
-