Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3150 lượt.
Tin vào anh đi, hạnh phúc mà em mang đến cho anh nhiều hơn phiền toái rất nhiều
Đến nhà, Triệu Hi Thành đầu tiên nhìn ra phía ngoài, phát hiện không có phóng viên thì mới cho Chu Thiến xuống xe. Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến vào nhà rồi dặn với theo:
- Đóng hết cửa sổ vào nhé, rèm cửa cũng che đi, ai tới tìm cũng đừng mở cửa
Chu Thiến gật gật đầu, sau đó nhìn Triệu Hi Thành lên xe, lái xe rời đi thì mới đóng cửa lại. Không lâu sau, có điện thoại, Chu Thiến mở máy nghe:
- Xin hỏi là Tống tiểu thư phải không? Tôi là phóng viên của tạp chí XX, chúng tôi muốn phỏng vấn cô, xin hỏi chuyện cô và Hi Tuấn yêu nhau là thật sao? …
Chu Thiến không ngần ngại cúp máy rồi tắt điện thoại. Sau đó, tiếng điện thoại bàn lại vang lên, người hầu nhận điện thoại, không lâu sau thì ngẩng đầu nói với Chu Thiến:
- Phu nhân, là tìm cô. Hình như là phóng viên!
Chu Thiến phiền chán lắc lắc đầu:
- Nói tôi không ở nhà, phàm làm phóng viên tìm đến thì cứ nói tôi không ở đây
Đám phóng viên này cũng chẳng quan tâm xem đó có phải là sự thật hay không, bọn họ chỉ muốn tạo ra đề tài thu hút độc giả, gia tăng số lượng tiêu thụ báo mà thôi. Cũng quá thần thông quảng đại, đến cả số điện thoại của cô, số điện thoại nhà cũng tìm ra được.
Lòng Chu Thiến phiền muộn vô cùng, tuy rằng Hi Thành tin tưởng cô nhưng Triệu lão gia thì sao? Triệu phu nhân? Công ty? Đồng nghiệp? Bọn họ sẽ tin tưởng sao? Bọn họ sẽ đối xử với cô thế nào đây?
Còn cả Hi Tuấn nữa, cô là người ngoài cuộc mà còn chịu bao phiền toái như thế thì anh là đại minh tinh đứng nơi đầu sóng ngọn gió sẽ thế nào? Giờ anh sao rồi? Có phải là cũng đang bị đám phóng viên bám riết không?
Triệu Hi Tuấn rời khỏi công ty theo lối cửa sau, trực tiếp lái xe rời đi, đi qua cửa lớn thì bị đám phóng viên phát hiện, bọn họ ùa lên muốn vây lấy anh, nếu không vì anh nghiến răng ra sức nhấn ga tiến lên thì chỉ sợ đã bị đám phóng viên vây lấy mà không thoát được thân
Anh nhanh chóng đến Triệu thị, cứ luôn nghĩ đến sẽ tìm được anh cả, không ngờ rằng Triệu Hi Thành còn chưa đến công ty. Anh nhìn văn phòng không một bóng người của anh mình mà ngẩn người, không lâu sau lại nhận được điện thoại của anh mình
- Hi Tuấn, em ở đâu?
Giọng của anh cả đầy sự giận dữ, xem ra anh đã biết chuyện này. Vậy còn chị dâu? Cô ấy giờ sao rồi?
Hi Tuấn vội nói:
- Anh ơi, giờ em ở ngay trong văn phòng của anh. Anh nghe em giải thích, chuyện thực sự không như báo nói đâu…
Còn chưa dứt lời đã bị anh trai lạnh lùng cắt ngang:
- Em không cần nói gì cả, cứ ở đó chờ anh
Hi Tuấn lo lắng đi đi lại lại trong văn phòng. Giờ phút này, anh hoàn toàn không quan tâm mình sẽ thế nào, anh chỉ lo lắng, liệu anh cả sẽ trách cứ chị dâu sao? Truyền thông sẽ quấy rầy cô ấy sao? Đều là mình không tốt, mang đến cho cô phiền toái lớn như vậy. Hôm đó, sao anh không tự khắc chế bản thân?
Anh buồn bực, hận không thể tự đánh mình thật đau
Lúc này cửa đột nhiên bị người dùng sức đầy ra, đập vào tường đánh rầm một tiếng, có thể thấy người mở cửa đang vô cùng giận dữ
Hi Tuấn theo tiếng nhìn lại, thấy đứng ở cửa chính là cha, ông tay cầm tờ báo, mặt đỏ bừng, nhìn thấy anh thì hai mắt trợn tròn, dường như đến cả tóc cũng dựng đứng lên.
Triệu lão gia tử sáng sớm đọc báo, tức giận đến suýt nữa bệnh tim tái phát, ông nổi giận đùng đùng tìm đến văn phòng con cả để hỏi cho rõ ràng nhưng không ngờ lại nhìn thấy thủ phạm ở đây! Lúc này, ông không thèm nói gì, tiến lên hung hăng tát anh một cái, cái tát đó như dùng hết sức lực toàn thân, đanh cho Triệu Hi Tuấn ngã nhào vào bàn làm việc
Triệu Hi Tuấn ôm chỗ bị đánh, kinh hãi nhìn cha mình.
Triệu lão gia tử chỉ vào Hi Tuấn, tay run run:
- Tao đã bảo mày không được tham gia mấy trò ca hát nhảy múa, tao đã bảo mày đừng có làm Triệu gia mất mặt! Nhưng mày nhìn đi, mày làm trò gì thế này, mày đem tai tiếng lớn như vậy cho Triệu gia, đem mặt mũi Triệu gia đi quét rác! Mày để Triệu gia thành trò cười cho thiên hạ. Mày còn khiến anh chị mày bị xấu hổ, mày bảo anh chị mày phải làm thế nào để đối mặt với những chuyện này
- Cha à, cha nghe con giải thích, chuyện không như báo chí nói đâu…
- Tao đương nhiên biết không phải, nếu phải thì tao là người đầu tiên đánh chết mày
Triệu Hi Tuấn dần dần buông tay, không dám tin nhìn ông:
- Cha, cha tin con ….?
Triệu Hi Tuấn nhìn ông không chớp mắt, trong mắt đầy sự khó tin
Triệu lão gia tử hừ lạnh một tiếng:
- Tao không tin mày, tao tin Thiệu Lâm, Thiệu Lâm tuy rằng từng chống đối tao nhưng tao biết, nó không phải là loại người như thế. Mọi chuyện đều là do mày mà ra. Mày ra nước ngoài chỉ học được những thứ nhố nhăng, động một tí là ôm ôm ấp ấp, giờ mày còn có thể tùy tiện như trước được không? Nếu mày đã bước chân vào vòng luẩn quẩn này thì mày phải học được cách cẩn thận, bằng không, hại mày là chuyện nhỏ nhưng phiền hà người khác mới là chuyện lớn! Giờ mày kéo cả chị dâu mày vào vũng bùn, tao x