Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343154
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3154 lượt.
lòng nói:
- Thiệu Lâm, nếu công ty em thực sự quyết định sa thải em thì chúng ta có thể tự mở một công ty riêng, đến lúc đó em vẫn có thể làm chuyện mà em thích. Về phần Hi Tuấn, nếu nó thực sự không thể ở trong làng giải trí nữa thì vẫn có thể trở về Triệu thị, tương lai của nó sẽ không bị ảnh hưởng gì hết
Chu Thiến giãy ra khỏi vòng ông của anh, xoay người nhìn anh nói:
- Nhưng bọn em đều phải bỏ qua giấc mộng của mình. Em không thể theo học Khắc Y nữa. Hi Tuấn cũng không thể tiếp tục biểu diễn trên sân khấu. Không được, không thể như vậy! Họp báo ngày mai em cũng muốn đến, em cũng là đương sự, em không thể cứ trốn tránh mãi được, để cho Hi Tuấn giải quyết mọi vấn đề. Em sẽ cố gắng để mọi người tin rằng em và Hi Tuấn trong sạch.
Triệu Hi Thành dựa trên sô pha nghe xong lời của cô thì bật dậy, nhăn mày:
- Không được, anh không đồng ý! Em cũng biết ngày mai họp báo thì mọi tờ báo trong thành phố đều sẽ đến tham dự, bọn họ vì thu hút người đọc mà nhất định sẽ không bỏ qua em. Bọn họ sẽ dùng những câu hỏi hóc búa để gây khó dễ cho em. Thiệu Lâm, anh không muốn em phải đối mặt với những điều này. Việc này vốn là do Hi Tuấn gây ra, giờ nó một mình giải quyết là đúng rồi.
- Nhưng Hi Thành à, một mình Hi Tuấn không có đủ sức thuyết phục, nếu em có thể tham gia, hai người cùng nhau đối mặt với mọi người thì hiệu quả nhất định sẽ rất tốt. Tuy rằng có thể mọi người sẽ dần quên đi mọi chuyện nhưng những người bên cạnh em thì sao? Người của công ty thì sao? Bạn bè của cha thì thế nào? Bọn họ sẽ nghĩ gì về Hi Tuấn. Tuy rằng ngoài miệng không nói nhưng trong lòng nhất định là rất khinh thường. Hi Thành, em không muốn cả đời này mang tiếng xấu mà sống trong sự khinh miệt của mọi người. Em cũng không muốn anh và cha bởi vì chút chuyện này mà bị người nhạo báng sau lưng. Em muốn đứng ra nói rõ với mọi người rằng em và Hi Tuấn chỉ là bạn bè, tuyệt đối không có quan hệ gì mờ ám. Cho dù không thể khiến mọi người tin tưởng nhưng ít nhất em cũng đã cố gắng, về sau đối mặt với mọi người em cũng có thể thanh thản mà không thẹn với lòng mình
Chu Thiến nói xong, hai mắt nhìn thẳng anh, đôi mắt sáng trong như nước suối, môi mím chặt đầu quyết tâm. Nếu là việc khác thì Triệu Hi Thành sớm đã buông tay đầu hàng nhưng chuyện này bất luận thế nào anh cũng không thể đồng ý, anh không thể quên sáng hôm đó cô bị phóng viên vây kín nhưng hôm đó bọn họ có thể rời đi nhưng ngày mai thì cô sao có thể trốn tránh được, phải đối mặt với những câu hỏi của phóng viên, anh sao nhẫn tâm để cô phải đối mặt với cục diện khó xử như vậy được
Lập tức anh đứng lên, mặt trầm xuống, giọng vô cùng cứng rắn:
- Anh không đồng ý, anh không cho em đi! Thiệu Lâm, lúc này bất luận thế nào em cũng phải nghe anh. Về phần những chuyện em lo lắng thì chẳng phải là vấn đề, ai dám nói hươu nói vượn trước mặt chúng ta. Còn bọn họ nghĩ gì thì chúng ta quản làm gì, chỉ cần chúng ta tự biết sự thật là được rồi. Việc này em không cần lo lắng
Chu Thiến còn định nói thêm gì, cô định đứng lên nhưng lại bị anh đè hai vai lại. Anh cúi người, hai mắt đen sâu thằm nhìn cô như muốn nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh khẽ nói:
- Thiệu Lâm, đừng nói gì nữa, cho dù em bảo anh ngang ngược cũng được, chuyện này anh sẽ không thay đổi ý kiến. Nếu em cứ cố chấp thì anh sẽ rất giận
Chu Thiến thấy anh nói rất nghiêm túc thì biết có nói nữa cũng là vô dụng nên chỉ thở dài, cúi đầu.
Triệu Hi Thành thấy cô không vui thì lại ngồi xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, dịu dàng nói:
- Được rồi, đừng buồn, chờ chuyện này qua đi chúng ta đi du lịch được không? Đi giải sầu, chờ khi quay về thì em sẽ phát hiện rằng, thì ra mọi người đều đã quên chuyện này
Anh nghĩ nghĩ:
- À, đi Cửu Trại Câu nhé, chẳng phải em vẫn luôn muốn đến đó sao?
Chu Thiến ngẩng đầu nhìn anh, thấy vẻ mặt anh đầy ý lấy lòng, biết là anh đang quan tâm mình, đang dỗ dành mình thì lòng mềm lại. Nếu anh đã phản đối như thế thì chắc chắn là có lí do của anh, chẳng lẽ mình có thể hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của anh sao?
Chu Thiến nhẹ nhàng gật gật đầu.
Triệu Hi Thành thấy cô đồng ý thì lòng rất vui, ôm Chu Thiến mà hôn cô một cái thật kêu. Phải biết rằng để cho cô bỏ qua quyết định của mình vốn không phải là chuyện dễ dàng gì, có thể thấy được sức ảnh hưởng của anh. Nghĩ vậy, anh cảm thấy rất vui vẻ, hài lòng, tâm tình buồn bực trong thời gian này cũng thoải mái hơn nhiều
Chiều hôm sau, Triệu Hi Thành ở công ty, Chu Thiến ở nhà xem tv. Mấy hôm nay cô đều tránh ở trong nhà, di động tắt máy. Điện thoại bàn thì có người hầu nghe, xác định không phải là phóng viên thì cô mới nhận. Tiếp xúc với bên ngoài chỉ thông qua TV và điện thoại với Tiểu Mạt
Hơn 2h chiều, Triệu Hi Thành lại gọi điện về, xác định Chu Thiến còn ở nhà thì mới yên tâm, trước khi cúp máy còn dặn dò Chu Thiến ngoan ngoãn ở trong nhà, thế nào cũng không được ra ngoài.
Sau khi cúp máy, Chu Thiến nhàm chán cầm điều khiển mà xem TV. Mấy hôm nay đài truyền hình nào cũng