Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1343135

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3135 lượt.

gì cô. Như vậy cô đương nhiên phải tranh thủ phúc lợi cho mình, ít nhất phải chăm sóc bản thân, không thể để bị lạnh bị đói được
Tiếng động vang đến phòng bọn Phong ca, Văn Phương. Phong ca hỏi:
- Có chuyện gì thế?
Người kia nhắc lại yêu cầu của Chu Thiến cho hắn ta nghe
Phong ca cười:
- Điểm này là chúng ta sơ sót, đúng là không thể để cô ta bị cảm lạnh được. Mau mang chăn gối đi. Thú vị, con tin can đảm thế này đúng là lần đầu tiên được thấy
Chuyện bắt cóc thế này cũng chẳng phải lần đầu tiên bọn họ làm, những con tin trước kia đều ngoan ngoãn cúi đầu, nhìn cũng không dám nhìn bọn họ lấy một lần, nói chuyện thì càng khỏi phải bàn, sao có ai giống như cô dám vỗ cửa đưa yêu cầu được
Chu Thiến nhận được chăn cũng không ngại bẩn, quấn chặt quanh người, tựa vào tường mà chợp mắt. Những mạng nhện, tro bụi, dầu mỡ coi như không thấy. Giờ cô là con tin, đương nhiên không thể yêu cầu được ở trong khách sạn, chỉ cần không bị đói lạnh là đã may mắn lắm rồi. Lo lắng hoảng sợ suốt một ngày dài, Chu Thiến mệt mỏi, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ
Đột nhiên có người khẽ gọi cô:
- Thiệu Lâm, Thiệu Lâm…
Chu Thiến mở mắt đã thấy Triệu Hi Thành đang ngổi xổm bên cạnh mình, gương mặt trong bóng tối không thể nhìn rõ nhưng giọng nói này chắc chắn là của anh
Chu Thiến vừa mừng vừa sợ, nhào vào lòng Hi Thành:
- Hi Thành, em biết anh sẽ tìm được em
Triệu Hi Thành cầm tay cô nói:
- Nào, đi theo anh! Anh dẫn em ra ngoài
Chu Thiến đứng dậy đi theo anh nhưng lúc hai người sắp rời khỏi thì đèn đột nhiên sáng bừng, một đám người áo đen không biết từ đâu đến vây lấy bọn họ, họng sũng đen ngòm chĩa thẳng về phía hai người
Triệu Hi Thành đột nhiên đẩy Chu Thiến ra ngoải cửa, lớn tiếng nói:
- Thiệu Lâm, mau chạy đi
Chu Thiến quay đầu lại đã thấy họng sung nhắm thẳng về phía Hi Thành.
Đùng đoàng!
- Hi Thành!
Chu Thiến hét thảm một tiếng rồi bừng tỉnh. Cô thở hổn hển, toát mồ hôi lạnh khắp người. Thật quá đáng sợ! Trong giấc mơ cả người Hi Thành đẫm máu, cảm giác vô cùng chân thật. Cô vỗ ngực, hít thật sâu, may chỉ là giấc mộng. May không phải là sự thật. Sợ muốn chết!
- Sao thế, mơ thấy Hi Thành vứt bỏ cô sao? Kêu thảm thiết vậy!
Giọng nói đầy tọc mạch này ngoài Văn Phương thì là ai được?
Chu Thiến ngẩng đầu, thấy Văn Phương vẫn mặc chiếc áo đỏ kia, không hiểu sao, Chu Thiến cảm thấy màu này cực kì giống máu, giống như cả người tẩm trong máu, giống như trong giấc mơ khi nãy
- Cô xem, cô tốt số ghê! Đến ngay cả làm con tin thì tôi vẫn phải hầu hạ cô. Ăn cơm đi!
Văn Phương mang một bát cháo với hai chiếc bánh bao đặt bên cạnh cô, cười âm hiểm:
- Chăng biết cô còn ăn được mấy bữa, cứ ăn nhiều vào nhé
- Hi Thành sẽ đến cứu tôi
Chu Thiến vừa ăn vừa nói, từ khi biết mình không phải là do cô ta bắt đến thì Chu Thiến cũng không sợ cô ta như trước. Nơi này không phải do Văn Phương làm chủ, cô ta vẫn phải nhìn sắc mặt người khác mà thôi.
Văn Phương nghe xong thì biến sắc:
- Cô cứ ở đây mà nằm mơ đi! Chờ Phong ca gọi điện cho Hi Thành! Tôi xem xem Hi Thành có thèm đến cứu cô không!
Chu Thiến không nhịn được, ngẩng đầu nhìn cô ta:
- Văn Phương, chúng ta trước kia thực sự là bạn? Chúng ta lớn lên bên nhau?
Văn Phương ngẩn ra sau đó cúi đầu:
- Chúng ta không phải là bạn, trong mắt mọi người tôi chỉ là nha hoàn của cô thôi
- Tôi không tốt với cô?
Bằng không vì sao Văn Phương lại không hề nể nang mà cướp chồng của Thiệu Lâm, thực sự là bạn bè lớn lên bên nhau sao có thể làm chuyện như vậy? Như cô và Tiểu Mạt, nghĩ còn chẳng dám nghĩ
Văn Phương lại ngẩn ra, Thiệu Lâm giúp cô đến trường, trung học đại học đều là Thiệu Lâm bỏ tiền, quần áo giầy dép cũng là Thiệu Lâm mua cho cô. Nhưng là… nhưng là, đó là do cô làm nha hoàn đổi lại! Trong lòng Văn Phương trở nên phiền chán, nhìn Chu Thiến hét lớn:
- Cô cho là chút ân huệ này có thể khiến tôi mang ơn sao? Sở dĩ tôi có ngày hôm nay đều là do cô làm hại! Đều là cô làm hại
Khuôn mặt cô ta tái nhợt lại, cứ lẩm bẩm những điều này như đang tự khẳng định niềm tin của mình, dần dần, đôi mắt lại trở nên điên cuồng
Chu Thiến nhìn thấy cô ta như vậy thì không nói thêm gì, bất kể là lúc nào, kẻ điên không nên dây
Văn Phương nổi điên một hồi, cuối cùng hung hăng nhìn cô nói:
- Cô đừng nghĩ nhắc đến chuyện trước kia thì tôi sẽ tha cho cô! Tôi nói cho cô, nó càng khiến tôi hận cô mà thôi
Nói xong chạy ào ra ngoài.
Biệt thự Triệu gia
Người Triệu gia một đêm thức trắng, ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi. Triệu Hi Thành ngồi bên chiếc điện thoại, đầu tóc hỗn độn tiều tụy. Triệu Hi Tuấn ở bên kia đang khuyên cha mẹ đi nghỉ ngơi một chút, có điện thoại sẽ gọi nhưng hai ông bà cố chấp lắc đầu, chỉ muốn ở đây chờ
Triệu phu nhân nói:
- Nằm trên giường cũng không ngủ nổi, ở đây mẹ mới an tâm hơn chút
Triệu Hi Tuấn còn định dỗ thêm thì điện thoại lại vang