Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343141
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3141 lượt.
ông, mà cô thì sao? Cô ở trong biệt thự hưởng thụ sự yêu chiều của Hi Thành, giúp Hi Thành sinh con. Thiệu Lâm, cô khiến tôi thế này thì bảo tôi sao cam tâm? Đổi lại là cô, cô sẽ bỏ qua cho người đã hủy hoại mình sao?
Chu Thiến nhích đi, cố gắng cách xa cô ta một chút. Giờ cảm xúc của Văn Phương thực không ổn định, tranh cãi với cô ta là hành động ngu xuẩn nhất, cô dùng giọng nói nhẹ nhàng để tránh kích thích đến cô ta:
- Văn Phương, cô bình tĩnh một chút, giờ đâu phải đã hết hi vọng, cô có thể cai nghiện, tôi có thể giúp cô, cô thả tôi ra, nhân lúc chuyện chưa trở nên rắc rối, cô ta tôi ra, tôi giúp cô cai nghiện, tôi đưa cô đến trại cai nghiện tốt nhất, còn sống là còn hi vọng
- Ha ha, hi vọng? Tôi nghiện nặng lắm rồi, hết hi vọng rồi! Thiệu Lâm, tôi nói cho cô, tôi không sợ làm to chuyện, chuyện đến nước này thì tôi sợ gì nào. Chẳng qua chỉ là cái mạng tàn, chỉ cần hại được các người, chỉ cần các người cũng thê thảm như tôi thì có gì mà sợ. Chuyện càng lớn càng hay, tôi sợ gì chứ
Chu Thiến nhìn khuôn mặt dị dạng của cô ta mà da đầu run lên:
- Văn Phương, cô bắt tôi đến đây làm gì?
- Tôi bắt cô, hahaha
Văn Phương lại cười như con tâm thần:
- Tôi còn chưa có khả năng đó đâu, là Phong ca của chúng tôi bắt cô đến. Biết đại ca của chúng tôi làm ăn chuyện gì không?
Lòng Chu Thiến toát mồ hôi lạnh cô không đáp mà chỉ cảnh giác nhìn Văn Phương:
- Đại ca mua bán thuốc phiện, làm ăn rất lớn. Chỉ là gần đây cảnh sát quá gắt gao, có một mớ hàng hóa không thể nào vận ra ngoài
Nói đến đây, Văn Phương cười quỷ dị rồi tiếp:
- Vì thế tôi hiến kế với đại ca, nếu giấu hàng trong kho của Triệu gia thì sẽ dễ dàng vận chuyển ra ngoài. Đại ca nói, đó là chuyện tốt nhưng sao Triệu gia chịu phối hợp, vốn là không thể nào
Văn Phương thuật lại lời Phong ca, học theo giọng điệu của hắn ta, vẻ mặt âm trầm vô cùng
- Tôi lại nói, nếu anh có thể khống chế thứ quý nhất của Triệu gia trong tay thì Triệu Hi Thành sẽ nghe lời anh. Đại ca lại hỏi: cái gì là quý nhất Triệu gia
Nói đến đây,Văn Phương vươn bàn tay gầy guộc như củi khô mà vuốt mặt Chu Thiến rồi cười khanh khách:
- Tôi vội nói cho đại ca, thứ quý nhất Triệu gia chính là một người phụ nữ có thai. Thiệu Lâm, chẳng phải chính là cô sao! Hahaha…
Tim Chu Thiến như bị kim đâm, cô liều lĩnh kêu:
- Văn Phương, cô bị điên rồi! Cô muốn Hi Thành vận chuyển thuốc phiện? Cô sẽ hại chết Hi Thành!
Văn Phương hung hăng lườm cô một cái:
- Thiệu Lâm, cô nên tự lo cho mình đi. Cô cho rằng Hi Thành sẽ thực sự không tiếc bản thân vì cô sao? Cô cho rằng cô thực sự quan trọng thế sao? Tôi sẽ cho cô thấy, trong lòng anh đấy, địa vị của tôi cao hơn cô cỡ nào. Hi Thành sẽ không đồng ý. Vận chuyển ma túy là tội lớn, bị bắt nhất định sẽ tử hình, dù có bao nhiêu tiền cũng không thể thoát chết. Hi Thành biết rõ điều này, anh ấy sẽ không chết vì cô đâu. Cô chờ bị anh ấy vứt bỏ đi, giống tôi này, bị anh ấy vứt bỏ không thương tiếp
Sau đó, cô ta lạnh lùng vuốt bụng cô, cười lạnh:
- Sau đó, tôi sẽ cho cô từ từ hưởng thụ giống tôi. Có phải là rất vui không. Dù sao tôi cũng rất vui, hahaha…
Văn Phương đứng lên, đứng thẳng người nhìn cô, vẻ mặt vô cùng đắc ý:
- Cô cứ từ từ mà đợi vận mệnh bi thảm như tôi đi. Thiệu Lâm, là bạn bè, tôi thực sự cũng không nỡ đâu! Haha…
Cô ta vừa cười vừa đi ra ngoài
Chờ Văn Phương đi rồi, Chu Thiến nhìn quanh phòng, vội suy tính, giờ cô rất lo lắng, ngay cả sự lo lắng cho bản thân cũng bị nỗi sợ này áp chế. Không được, nhất định không thể để bọn họ uy hiếp Hi Thành, mình phải nghĩ cách trốn đi, không thể chờ mọi chuyện xảy ra được.
Trước tiên phải cởi trói mới được. Cô nhìn trên đất thấy có một miếng sắt, vội nhích ra mà nhặt lên, miếng sắt đầy rỉ sét, cô lau lên quần áo rồi cẩn thận cọ vào dây thừng. Trong tv nhìn người ta cọ lên dây thừng chỉ hai ba lần là đã đứt, không ngờ trong thực tế lại khó khăn đến vậy. Chu Thiến vừa nghĩ vừa cắn răng cọ, tay ở sau lưng mắt không nhìn được, chỉ có thể làm bằng cảm giác. Đến cả nửa này, nghỉ ngơi vài lần mới cọ đứt dây thừng. Chu Thiến toát mồ hôi đầm đìa
Gỡ đứt được dây thừng trên tay, lại tháo dây thừng ở chân, xoa xoa cổ tay cổ chân bị trói rồi mới chậm rãi đứng dậy. Cô nhìn xung quanh, phát hiện chỉ có một đường ra duy nhất là cánh cửa lớn kia, cô cẩn thận rón rén đi tới đó
Đi tới cửa, lén nhìn trộm ra bên ngoài, ngoài cửa có mấy kẻ áo đen đứng canh quay lưng lại đây. Văn Phương cùng vài người đang đứng bên ngoài một phòng khác, có lẽ Phong ca nào đó đang ở trong
Từ nơi này trốn ra là không thể! Chu Thiến thờ dài, lùi lại về phía sau. Song cửa sổ rất lớn, thủy tinh đã bị đập nát, cô mở cửa sổ ra, nhìn chiếc song sắt rỉ sét mà ngẩn người. Cô từng xem TV thấy có người dùng quần áo cọ đứt song sắt mà chạy trốn nhưng giờ đừng nói cô không có sức, có sức thì … cô cúi đầu nhìn bụng bầu của mình…
Chu Thiến nhìn ra cửa sổ, bốn phía là đồng không mông qu