Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1343122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3122 lượt.

có người nhẹ giọng gọi:
- Thiệu Lâm! Thiệu Lâm!
Ban đầu Chu Thiến còn tưởng mình nghe nhầm nhưng càng lúc tiếng gọi càng rõ, cô không nghe nhầm, là giọng của Hi Thành. Lòng Chu Thiến mừng rõ, vội chạy tới bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài
Một bên cửa sổ lộ ra một gương mặt, nương theo ánh đèn có thể thấy rõ những đường cong góc cạnh và ngũ quan tuấn mỹ, đó chẳng phải là Triệu Hi Thành sao? Trái tim Chu Thiến thả lỏng, nước mắt ứa ra
- Hi Thành! Hi Thành!
Cô nghẹn ngào
- Anh nhìn thấy hai chữ đó đúng không?
Triệu Hi Thành vươn cánh tay qua song sắt mà vuốt ve khuôn mặt cô, khuôn mặt cô tiều tụy đi nhiều khiến anh rất đau lòng:
- Đúng thế! Thiệu Lâm, em có khỏe không?
Chu Thiến liên tục gật đầu:
- Em khỏe lắm!
Cô nhìn anh, sắc mặt anh tái nhợt, mắt đầy tơ máu, râu ria xồm xoàm, tiều tụy vô cùng. Nhất định anh đã rất lo lắng, lòng Chu Thiến vô cùng chua xót.
Triệu Hi Thành nói:
- Em lùi ra xa một chút, anh cắt lan can
Chu Thiến lùi ra hai bước rồi khẽ nói:
- Bọn họ đều ở bên ngoài, còn có súng nữa
Triệu Hi Thành nhìn cô cười trấn an:
- Anh biết rồi, em đừng lo
Triệu Hi Thành lùi ra sau, có một người tay cầm kìm lớn bước ra, nhanh chóng cắt đứt hai cây song sắt. Cắt đi rồi, Triệu Hi Thành tiến vào, cũng có vài người đi theo anh vào. Sau đó, Triệu Hi Thành vội vã ôm Chu Thiến vào lòng, vuốt tóc cô rồi hôn lên mặt cô như muốn xóa tan mọi sợ hãi, lo lắng trong lòng
Chu Thiến dựa vào vòm ngực ấm áp, nghe nhịp tim quen thuộc của anh mà cảm thấy vô cùng an toàn, chẳng sợ hãi gì nữa
Một người ở phía sau khẽ nói:
- Sếp Triệu, nhân lúc bọn họ chưa phát hiện thì mau đi thôi
Lúc này Triệu Hi Thành mới buông Chu Thiến ra, anh khẽ nói với Chu Thiến:
- Em ra ngoài trước đi, đừng sợ, anh sẽ đỡ em
Chu Thiến cũng không phải là loại con gái mềm yếu, biết thời gian cấp bách nên vội cùng Triệu Hi Thành đi ra cửa sổ, bên ngoài đã có người tiếp ứng
Nhưng đang lúc Chu Thiến trèo lên cửa sổ thì trên mặt đất đột nhiên vang lên một tiếng kêu khàn khàn mà thê lương, tiếng kêu này như dùng hết sức của cô ta, ngân vang vô cùng
- Người đâu, mau đến đây, Thiệu Lâm muốn chạy trốn
Giọng nói thê lương trong đêm yên tĩnh trở nên cực kì đáng sợ, ngoài cửa lớn truyền đến những tiếng hỗn độn






Văn Phương nằm trên nền đất lạnh lẽo, cơn đau đớn toàn thân như muốn nuốt chìm cô. Cô hiểu mạng sống của mình cũng dần dần lụi tàn, cả người như rơi vào hầm băng, lạnh lẽo khôn cùng
Nhưng đúng lúc này, cô nghe được giọng nói quen thuộc, giọng nói đã từng xuất hiện trong những giấc mơ của cô. Là Hi Thành! Hi Thành đã đến, trời ạ, cảm ơn trời đất, cảm ơn người đã cho tôi được gặp anh ấy lần cuối trước khi chết
Cô dùng hết sức mới có thể hơi ngẩng đầu lên, tuy rằng sắc mặt anh không tốt nhưng vẫn tuấn tú như xưa. Hi Thành, nhìn qua đây đi, nhìn em đi, em xin anh, hãy nhìn em một lần
- Hi Thành! Hi Thành…
Cô khó nhọc gọi nhưng giọng nói của cô ta hoàn toàn bị chìm lấp, không còn sức để nói lớn hơn.
Chu Thiến cũng hoảng sợ, vừa rồi Triệu Hi Thành xuất hiện khiến cô vừa mừng vừa sợ nên quên đi sự tồn tại của Văn Phương, không ngờ cô ta đã sắp chết rồi còn có thể hét lớn như vậy! Nhìn người ngoài sắp xông vào mà vừa giận vừa vội!
Văn Phương nhìn bọn họ cười thê lương:
- Giờ hai người chẳng ai đi được nữa, ở lại cùng chết với tôi đi! Ha ha…
Tiếng cười đột nhiên ngừng bặt, cô ta đột nhiên ho khan kịch liệt rồi phun ra một búng máu
Kế hoạch chạy trốn bị Văn Phương phá hoại, Hi Thành hận không thể một đạp đá chết cô ta nhưng giờ đã không còn thời gian so đo với cô ta, anh vội đẩy Chu Thiến lên cửa sổ.
Phía sau, Lý Thêm lo lắng nói:
- Sếp Triệu, nhanh lên, nhân lúc bọn họ chưa vào
Nhưng đã không kịp, Phong ca mang theo một đám người cầm súng vọt vào, nhìn thấy Triệu Hi Thành thì đỏ mặt giận dữ:
- Hay cho Triệu Hi Thành kia, lại ngấm ngầm giở trò! Hôm nay đừng ai mong trốn thoát, tất cả đều để mạng lại đây đi
Nói xong giơ súng lên định bắn về phía bọn họ
Triệu Hi Thành thấy cục diện không ổn, trong nháy mắt, anh vội ôm chầm lấy Chu Thiến mà nhào ra. Đùng đoàng hai tiếng, viên đạn phá tung cửa sổ, thủy tinh văng tung tóe. Triệu Hi Thành toát mồ hôi lạnh, dù anh ngoan độc cỡ nào nhưng cũng chưa từng đối diện với tình huống như vậy. Anh cúi đầu lo lắng hỏi Chu Thiến:
- Thiệu Lâm, em không sao chứ
Chu Thiến ngẩng đầu, gương mặt xinh đẹp vì sợ hãi mà trắng bệch, đôi mắt to kinh hoàng nhưng cô vẫn lắc đầu, run run nói:
- Em… em không sao!
Bên kia, Lý Thêm cùng một số huynh đệ cũng tìm chỗ né mà bắt đầu bắn nhau với bọn Phong ca. Nhất thời tiếng súng ầm ĩ khắp nơi. Bọn Triệu Hi Thành không thoát ra được nhưng bọn Phong ca cũng chẳng thể làm gì
Phong ca đứng đó giận dữ hét:
- Triệu Hi Thành, mày bội tín bội ước! Tao sẽ không bỏ qua ch