Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3118 lượt.
ành mới tỉnh táo lại, tựa vào tường mà dần trượt xuống
Đèn trong phòng giải phẫu lại sáng lên
Triệu Hi Thành ngồi ở đối diện, hai mắt chăm chú nhìn theo ánh đèn, trống rỗng tĩnh mịch mà sáng chói đáng sợ. Anh cứ ngồi yên đó không nhúc nhích, vẫn duy trì động tác đó
Chỉ chốc lát sau, người của Triệu gia và Tống gia đều nhận được tin mà đến bệnh viện. Vừa thấy Triệu Hi Thành, Triệu phu nhân vội tiến lên lay anh hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thiệu Lâm làm sao? Cảnh sát nói không rõ ràng gì cả
Triệu Hi Thành chầm chậm quay lại nhìn mẹ, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt bi thống:
- Thiệu Lâm trúng đạn rồi, là Văn Phương…
Mỗi lời nói như một cây đao cắm lên ngực anh. Nếu có thể lựa chọn, anh thà người trúng đạn là anh, nằm bên trong là anh nhưng vì sao cô lại đỡ viên đạn đó thay anh, vì sao cô ngốc như vậy… Lòng anh rất đau, anh rất sợ
- Cái gì?
Mọi người như hít phải khí lạnh, quả thực không thể tin vào tai mình
Triệu phu nhân khóc thành tiếng:
- Văn Phương chết tiệt kia, Thiệu Lâm đang mang thai cơ mà!
Triệu Quốc Xương cũng rất lo lắng còn Triệu Hi Tuấn thì như bị đả kích nặng nề, sắc mặt tái mét lại trong phút chốc
Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn cũng lặng lẽ khóc.
Tống Trí Hào thấy mọi người đều khóc thì đành an ủi:
- Giờ khoa học kĩ thuật phát triển, chỉ là bị trúng đạn, không sao đâu, nhất định mẹ con bình an được mà
Nghe ông nói xong, mọi người như có chút hi vọng, đúng thế, Thiệu Lâm nhất định sẽ không sao
Chỉ có Triệu Hi Thành vẫn luôn lặng lẽ, lòng anh vô cùng sợ hãi, cô chảy bao nhiêu máu… Anh nhìn đèn trong phòng mổ mà thầm cầu nguyện: Nếu trên đời thực sự có thần linh thì xin đừng đem Thiệu Lâm rời khỏi tôi, tôi nguyện trả mọi giá, có thể lấy đi bất kì thứ gì, tiền tài, địa vị, sức khỏe, thậm chí là tính mạng của tôi, chỉ xin ông trời hãy cho Thiệu Lâm sống sót, chỉ cần cô ấy mạnh khỏe, bình an…
Mọi người đều ngồi an ủi nhau, không khí đầy mùi thuốc sát trùng, thỉnh thoảng lại có người khóc. Đây là bệnh viện, lúc nào cũng có những sinh mạng chào đời, cũng có những sinh mạng lìa đời. Thời gian lặng lẽ trôi qua, đột nhiên cửa phòng mổ bật mở. Một bác sĩ đi ra, nhìn bọn họ với vẻ nghiêm túc
Triệu Hi Thành vội chạy tới trước mặt bác sĩ, mọi người cũng vây theo
Bác sĩ nhìn bọn họ với sự tiếc nuối:
- Xin lỗi, người bệnh bị mất máu quá nhiều, đạn bắn trúng phổi của cô ấy, chúng tôi không thể làm gì hơn
Đầu Triệu Hi Thành như nổ tung, tim ngừng đập, máu dồn lên não, áp lực này như nghiến nát mọi sự bi thương, khiến anh hận muốn chết, không nhịn được mà hét lớn.
Phía sau, mọi người đều vô cùng bi thống. Triệu phu nhân lại hôn mê bất tỉnh. Tống phu nhân thì òa lên khóc, Bạch Tư Mẫn cũng rơi lệ…
Triệu Hi Tuấn ôm mặt, không thể tin được đây là sự thật. Sinh mệnh cứng cỏi như vậy, nụ cười như hoa đó sẽ rời anh mà đi sao? Đừng, anh không muốn như vậy, cho tới giờ anh chưa từng tham lam điều gì, chưa từng muốn chiếm được cô, chỉ cần để cho anh nhìn thấy cô hạnh phúc là đủ rồi, chẳng lẽ yêu cầu nhỏ này cũng không thể được sao? Nước mắt cứ thế mà lã chã tuôn rơi
Chỉ riêng Tống Trí Hào vẫn còn bình tĩnh, hỏi bác sĩ:
- Vậy còn đứa trẻ? Đứa trẻ có thể giữ được không?
Bác sĩ lấy ra một tờ giấy nói:
- Đang muốn bảo mọi người kí lên giấy đồng ý giải phẫu này, đứa trẻ vẫn khỏe mạnh nhưng vì mẹ bị thương nên phải nhanh chóng lấy ra mới được, càng kéo dài thì sẽ khó mà giữ cả đứa bé
Triệu Hi Thành nắm lấy tay bác sĩ, vẻ mặt bi thống, anh như van nài:
- Bác sĩ, xin hãy cứu vợ tôi, xin hãy cứu vợ tôi trước
Bác sĩ thở dài, lắc đầu.
Tống Trí Hào nhận lấy giấy rồi kí tên. Bác sĩ đón lấy rồi lại lui vào phòng, đóng cửa lại
Tống phu nhân nhào tới bên cạnh Triệu Hi Thành, vung tay lên tát cho anh một cái, bà chỉ vào anh, tay run run, vẻ mặt phẫn nộ, nước mắt như mưa:
- Là mày, là mày hại Thiệu Lâm, nếu không phải mày lăng nhăng với Văn Phương thì sẽ không xảy ra chuyện này! Là mày hại chết Thiệu Lâm!
Bà điên cuồng đánh lên người anh, khóc lóc:
- Mày trả lại con cho tao! Trả lại con cho tao…
Cả đời bà chỉ có hai đứa con, trong đó chỉ có Thiệu Lâm là thông minh xinh đẹp, nay bắt bà người đầu bạc tiễn người đầu xanh sao có thể không đau lòng, trong lúc bi thống chẳng quản gì hết, hận không thể đánh chết kẻ đã hại con mình thì mới cam lòng
Triệu Hi Thành nghe xong lời bà thì tim như bị ai đâm mạnh, điều này khiến cảm xúc bi thương của anh lại thêm phần tự trách. Không sai, bà nói đúng, là tôi hại chết Thiệu Lâm, Văn Phương là tôi dây vào, nếu không phải tôi ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt thì đã chẳng làm sao. Người đáng chết nhất là tôi chứ không phải là Thiệu Lâm. Thiệu Lâm, vì sao em lại đỡ phát đạn đó cho anh. Vốn là lỗi lầm của anh, sao lại bắt em phải trả giá.
Lòng anh đầy áy náy và tuyệt vọng, anh quỳ rạp xuống đất, cả người run rẩy, thế giới trong mắt anh trở nên nhạt nhòa. Anh quỳ nơi đó, hận không thể chết đi cho xong, cả người