Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3098 lượt.
vẫn hoa mỹ như vậy, những thảm cỏ vẫn xanh mướt như vậy. Đứng từ đây, thậm chí cô còn có thể nhìn thấy ban công phòng của bọn họ, trên ban công vẫn còn những bồn hoa cô từng trồng
Dường như mọi thứ vẫn không thay đổi, Chu Thiến kích động nắm lấy song sắt
Trước kia, chỉ cần cô vừa đến thì cổng lớn sẽ tự động mở ra nhưng bây giờ cánh cổng sắt đóng kín ngăn cách cô bên ngoài. Biệt thự Triệu gia tuy rằng đến được nhưng khó mà vào
- Này, cô là ai, đến đây làm gì? Đây là nhà riêng, không phải chỗ để thăm thú gì đâu! Mau đi đi!
Đột nhiên một người xa lạ đứng ở cửa bảo vệ quát cô
Chu Thiến nhìn anh ta, đó là ai? Bảo vệ không phải là lão Vương sao? Thay người rồi à?
Bảo vệ thấy cô còn không chịu đi thì càng cao giọng:
- Nếu không đi tôi báo cảnh sát đó
Từ sau sự cố bắt cóc hai năm trước, Triệu gia cho rằng sở dĩ bọn cướp có thể nắm bắt được thời gian Chu Thiến ra ngoài chính xác như vậy nhất định là đã qua thời gian quan sát lâu dài. Cho nên bảo vệ mời tới đều là những người từng được huấn luyện kĩ càng, rất cảnh giác, bất kì ai xa lạ tiếp cận Triệu gia đều rất cẩn thận
Chu Thiến cũng không biết điều này, lúc này cô chỉ lo lắng phải làm sao để gặp lại Hi Thành nên vội xách hành lý đi đến chỗ bảo vệ
Cô là ai? Cô rất muốn nói cô là đại thiếu phu nhân Triệu gia nhưng bọn họ chịu tin tưởng sao? Chỉ sợ sẽ coi cô là kẻ điên. Cho nên cô chỉ nói:
- Anh à, tôi muốn tìm Triệu Hi Thành, anh có thể thông báo hộ tôi không?
Bảo vệ coi cô như kẻ tình nghi mà nhìn từ đầu đến chân, thấy cô không có vẻ là người có động cơ xấu nên thấp giọng nói:
- Nếu cô muốn tìm cậu chủ thì mời gọi điện cho cậu ấy, chúng tôi nhận lệnh của chủ nhà, không bao giờ tùy tiện thông báo gì hết
- Vậy anh gọi Dung tẩu hộ tôi được không?
- Dung tẩu là ai?
Bảo vệ bắt đầu nhìn cô đầy nghi ngờ
- Chỗ này không có ai là Dung tẩu hết. Đi đi!
Giọng nói dần mất kiên nhẫn, sau đó đóng cửa lại
Không có người này, sao có thể? Chu Thiến quả thực không thể tin vào tai mình được. Dung tẩu là quản gia của Triệu gia, sao bảo vệ lại không biết?
Chu Thiến nóng vội vỗ vỗ cửa:
- Này, xin anh thông báo hộ tôi một tiếng được không, tôi thực sự có chuyện rất quan trọng
Bên trong bảo vệ lớn tiếng nói:
- Đi đi, đừng có làm loạn ở đây nữa, muốn tìm cậu chủ thì đến thẳng chỗ cậu chủ mà tìm, đừng làm khó tôi
Tiếp theo nhỏ giọng nói:
- Cái cô này làm sao nữa? Muốn đàn ông đến phát cuồng? Đúng là…
Sau đó lại cao giọng đe dọa:
- Đi đi, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát đến đấy
Chu Thiến biết, hôm nay muốn nhờ bảo vệ thông báo là không thể? Hai năm qua nhân sự của Triệu gia sao thay đổi nhiều như vậy? Chẳng còn ai quen thuộc sao? Đột nhiên nhớ tới năm đó Dung tẩu vì cứu cô mà hình như là bị thương, chẳng lẽ vì thế mà không còn làm nữa
Lòng Chu Thiến đầy nghi hoặc nhưng bảo vệ lại tiếp tục nhắc nhớ cô, đúng, cô có thể gọi cho Hi Thành.
Cô lấy di động, bấm số của Hi Thành, tim đập loạn
Tút tút vài tiếng, điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp, đầy sức hút của Hi Thành:
- Alo!
Nghe được giọng của Triệu Hi Thành, Chu Thiến kích động, ngàn vạn cảm xúc dâng lên, nhớ nhung, yêu thương, khổ sở, kích động cùng chút ngọt ngào, hỗn loạn khiến cho ngực cô căng tức. Hai năm, anh sống thế nào? Anh liệu có tin cô không? Nhìn thấy cô bây giờ thế này thì sẽ có phản ứng gì? Có thất vọng không?
Cô khẽ gọi:
- Hi Thành…
Giọng nói có chút nghẹn ngào. Đang nghĩ tới nên nói tiếp thế nào thì bên kia lại truyền đến tiếng tút tút…
Điện thoại tắt.
Chu Thiến nói:
- Tôi muốn gặp Triệu tổng
- Xin hỏi, cô có hẹn trước không?
Chu Thiến lắc đầu. Thư kí vẫn cười đáp:
- Ngại quá, xin hãy hẹn trước
Chu Thiến nóng ruột. Rõ ràng Hi Thành ở ngay bên trong, gần như vậy nhưng vì sao không thể gặp anh? Cô kéo vali bước lên vài bước:
- Tôi có việc gấp, tôi nhất định phải gặp anh ấy
Thư ký kia bước lên, vội chắn đường đi của cô, giận dữ nói:
- Tiểu thư, xin đừng làm khó chúng tôi. Cô còn thế này chúng tôi sẽ gọi bảo vệ đó
Trong ánh mắt nhìn Chu Thiến có chút khinh thường
Chu Thiến giờ lòng nóng như lửa đốt, liều lĩnh nhìn vào trong kêu to:
- Hi Thành, Hi Thành!
Thư kí kia biến sắc, vội nháy mắt với một người, người đó vội gọi điện cho bảo vệ
Dù gọi lớn nhưng cũng không hề thấy có động tĩnh
Tính nhẫn nại của thư kí kia bị mài sạch, nói:
- Tiểu thư, bảo vệ sắp đến rồi, nếu không muốn mình mất mặt thì cô nên mau chóng rời đi là hơn
Chu Thiến nhìn cánh cửa đóng chặt kia, bên trong không chút động tĩnh
Chu Thiến không nhịn được nói với thư ký:
- Cô vào nói với anh ấy, tôi có tin tức về phu nhân Tống Thiệu Lâm của anh ấy, cô mau đi đi
Nhắc tới ba chữ Tống Thiệu Lâm, sắc mặt thư ký đại biến, vội nhìn thoáng qua văn phòng của Tổng giám đốc sau