Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3097 lượt.
àng lúc càng nặng, cuối cùng không nhịn được mà nhắm mắt lại
Cũng không biết qua bao lâu, Chu Thiến nghe được tiếng bước chân lên lầu, vốn cô ngủ không say nên bừng tỉnh ngay. Cô đứng lên, lo lắng nhìn chằm chằm về phía cầu thang.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, bóng Tiểu Mạt dần xuất hiện ở góc cầu thang. Cô không phát hiện đang có người chờ mình, chỉ cúi đầu tìm chìa khóa trong túi
Dưới ánh trăng, khuôn mặt Tiểu Mạt không quá rõ ràng nhưng nhìn đến bóng dáng thân quen này, lòng Chu Thiến lại chua xót, cả ngày uể oải, buồn bã như dâng lên, mắt nóng bừng.
Nghe có động, Tiểu Mạt ngẩng đầu, đột nhiên nhìn thấy bóng người dứng trước mặt thì không khỏi hoảng sợ, mà khi cô theo ánh trăng nhìn thấy khuôn mặt người trước mặt thì tái mặt, khẽ buông tay, chìa khóa túi xách rơi xuống đất tạo thành tiếng động cực rõ ràng trong đêm yên tĩnh
Cô không chớp mắt nhìn Chu Thiến, môi run run, giọng cũng run run:
- Thiến Thiến…
Nói rồi nước mắt trào ra
Lòng Chu Thiến cũng vô cùng kích động, cô nhìn Tiểu Mạt, gật gật đầu:
- Tiểu Mạt, là mình… Giọng cũng nghẹn ngào
Nghe giọng Chu Thiến, Tiểu Mạt bưng miệng, nước mắt càng rơi nhiều:
- Thiến Thiến, cậu về đây thăm mình sao? Cậu ở dưới đó có tốt không…
“Coi mình là quỷ…” Chu Thiến dở khóc dở cười.
Cô đi đến bên Tiểu Mạt, kéo tay cô, gắt gao nắm chặt, nhìn cô khẽ nói:
- Tiểu Mạt, là mình, mình không chết, cậu cảm nhận xem, tay mình ấm, còn nữa….
Cô lại kéo tay Tiểu Mạt đặt lên ngực mình:
- Tim mình đang đập đây, Tiểu Mạt, mình chưa chết, mình đã quay lại
Tiểu Mạt kích động mà lắng nghe tiếng tim cô đập, lại sờ sờ mặt cô, cảm giác nhịp tim của Chu Thiến, lại cảm nhận được hơi ấm từ người Chu Thiến thì nước mắt như đê mà tuôn ra, nói năng lộn xộn:
- Thật sự…. thật sự… có tim đập… còn sống… cậu không chết, thật tốt quá… cậu không chết, cậu lại đã trở lại…
Cô đột nhiên buông tay, ngã phịch xuống đất, buồn vui lẫn lộn, cứ thế mà òa khóc
- Thiến Thiến… sao cậu không chịu quay về sớm, oa oa… cậu có biết, sau khi cậu qua đời mình đã đau khổ thế nào… Ngay cả lần cuối gặp cậu mình cũng không được, Thiến Thiến… mình rất nhớ cậu, mình rất buồn…
Cô ngồi dưới đất mà khóc, như là nước mắt không thể ngừng lại được, như sự bi thương đè nén trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng đào phá mà thoát ra. Nhìn Tiểu Mạt khóc đau đớn như vậy, lòng Chu Thiến vô cùng cảm động, cô ngồi xổm xuống ôm lấy Tiểu Mạt, nước mắt rơi xuống cũng không rõ là vì đau lòng hay vì vui mừng…
Tiểu Mạt lấy ra trong tủ lạnh một lọ sữa đưa tới trước mặt Chu Thiến:
- Uống sữa đi này!
Sau đó ngồi bên cạnh Chu Thiến nhìn cô uống sữa
- Thật không dám tin, mọi chuyện cứ như nằm mơ vậy, vì sao mọi chuyện li kì đều xảy ra với cậu, thật kì quái!
Tiểu Mạt thì thào rồi lại cười:
- Trương Bân?
Chu Thiến nhìn cô cười:
- Mình biết ngay mà, đôi oan gia này nhất định sẽ có gian tình.
- Gian tình gì chứ? Khó nghe muốn chết!
Tiểu Mạt cúi đầu, ngượng ngùng:
- Lúc biết tin cậu qua đời, mình rất đau lòng, đều là anh ấy ở bên cạnh dỗ dành cho mình vui vẻ, lúc đó mình mới phát hiện, anh ấy ngoài việc nói năng đáng ghét còn lại tâm tính rất tốt, cũng cẩn thận, biết chăm sóc, ít nhiều có anh ấy giúp mình vượt qua thời gian đó…
Có lẽ là nhớ lại đoạn thời gian đau lòng đó mà mắt Tiểu Mạt lại đỏ ửng lên
Chu Thiến không muốn lại khiến cô buồn nên vội chuyển đề tài:
- Đúng rồi, hai năm nay mọi người ổn chứ? Trương Bân nhà cậu giờ còn làm trợ lý cho Khắc Y không?
Nhắc đến đây, Tiểu Mạt cười đầy tự hào:
- Trương Bân sắp sang Nhật đào tạo chuyên sâu rồi
- Thật sao? Chúc mừng các cậu, sau này tiền đồ của cậu ấy rộng mở rồi! Vậy còn cậu? Cả bọn Triệu Viện Viện, Lý San nữa
- Bọn mình vẫn là stylist ở lầu hai nhưng giờ khách ở lầu 2 càng lúc càng nhiều, thu nhập cũng không tệ. Đúng rồi, Triệu Viện Viện có bạn trai, hình như bạn trai cô ấy mở cửa hàng ăn uống, tính cũng được. Bọn Lý San, Vương Vĩ đều ổn
Tiểu Mạt ngừng một hồi rồi nói:
- Lưu Văn Chí đã ra tù rồi, ban đầu còn định tiếp tục làm stylist nhưng không có ai mời anh ta, hình như giờ đang buôn bán. Nghe nói cũng đi tìm Lý San mấy lần nhưng Lý San có vẻ đã chẳng còn tha thiết nữa
Nhắc đến Lưu Văn Chí, hai người đều yên lặng. Dù sao từng là bạn thân thiết, thấy anh ta giờ không tốt thì lòng cũng không thoải mái.
Tiểu Mạt nhìn Chu Thiến hỏi:
- Lần này trở về cậu có tính toán gì không? Cậu sẽ đi tìm Hi Thành chứ?
Nhắc đến Hi Thành, mắt Tiểu Mạt có chút kì quái
Chu Thiến kiên quyết gật đầu:
- Đương nhiên, sở dĩ mình về chủ yếu là để tìm bọn họ
Chu Thiến ngã người về phía sau, nằm xuống giường:
- Cậu không biết đâu, mình nhớ bọn họ vô cùng, Lúc ở quên, ngày nào mình cũng nghĩ, không biết giờ con cao bao nhiêu? Lớn lên giống ai, có ngoan ha