Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3047 lượt.
mẫu cho Thế Duy.
Quế tẩu nhìn cô ta:
- Nhưng Chu Thiến làm rất tốt, sao có thể đi được?
Tống Thiệu Vân kéo bà ta sát lại, mắt lóe lên, nhẹ giọng nói:
- Cách thì luôn có, chỉ là bà có muốn làm hay không thôi
Bên kia, Chu Thiến bế Thế Duy lên lầu, thấy Hi Thành lên theo thì cũng chẳng nhìn anh, đi thẳng vào phòng
Nhìn thấy Chu Thiến, Triệu Hi Thành hơi dừng lại, sau đó cũng quay đầu đi vào phòng, đóng cửa phòng đánh ầm một tiếng
Tim Chu Thiến nhảy dựng lên theo tiếng đóng cửa kia, cô nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, đứng đó hồi lâu, sau đó ảm đạm cúi đầu, tim đau như dao cắt. Nếu có thể, cô thực sự rất muốn kéo anh lại mà hỏi, rốt cuộc anh nghĩ gì, rõ ràng anh để cô ngồi bên cạnh anh, rõ ràng là anh đã định hôn cô… Nhưng vì sao anh lại đột nhiên trở nên lạnh lùng như thế?
Nhưng thân phận hiện tại của cô thì có thể làm thế sao? Cô có tư cách gì hỏi anh điều này? Một bảo mẫu đi hỏi chủ mình rằng vì sao lại lạnh nhạt với mình sao?
Nhưng chẳng có thân phận đó thì bọn họ vẫn có khoảng cách rất xa, khó mà vượt qua được.
Chu Thiến xoay người, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Triệu Hi Thành không ăn cơm tối ở nhà, trở về không lâu thì công ty đã có người gọi điện đến có việc. Anh vội vàng rời đi, lúc sau mới gọi điện về nói có tiệc xã giao, về muộn
Ăn cơm tối xong, Chu Thiến dẫn Thế Duy đi tản bộ trong hoa viên, không lâu sau, Triệu Hi Tuấn đã tìm đến
Không biết vì sao, Triệu Hi Tuấn rất thích gặp Chu Thiến, cũng thích ở bên cạnh cô. Hai năm qua, anh từng gặp rất nhiều người con gái, xinh đẹp dịu dàng, khí chất cao nhã, tính cách hoạt bát, đủ mọi loại phụ nữ nhưng chẳng ai đem đến cho anh cảm giác này
Anh dựa vào gốc cây đại thụ nhìn Chu Thiến và Thế Duy cách đó không xa.
Bóng cây trong hoa viên rất dày, hương hoa thản nhiên tràn ngập khắp nơi
Chu Thiến nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thế Duy, chậm rãi đi trên con đường nhỏ trong hoa viên. Ánh trăng sáng tỏ dịu dàng chiếu lên người cô, tựa như phủ lên người cô một tầng lụa mỏng manh.
Chu Thiến đang kể chuyện cổ tích cho Thế Duy, cô kể chuyện gấu nhỏ và quả dưa hấu về. Cuối cùng, Chu Thiến dịu dàng nói với Thế Duy:
- Gấu con vì lăn dưa về mà dưa bị hỏng, cũng chẳng ăn được nữa. Nếu là Thế Duy thì Thế Duy sẽ làm gì?
Khoảng cách không gần, anh không nhìn được rõ vẻ mặt của cô nhưng nghe giọng cô thì anh có thể tưởng tượng được, nhất định bây giờ cô đang mỉm cười, ánh mắt nhất định dịu dàng khiến người ta mềm lòng
Thế Duy ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, vỗ ngực nói:
- Thế Duy sẽ vác dưa hấu về nhà. Thế Duy sẽ không lười
Chu Thiến bế Thế Duy lên, thơm vào má cậu bé một cái thật kêu:
- Thế Duy ngoan quá! Cô rất thích Thế Duy.
Thế Duy cao hứng cười khanh khách.
- Chú cũng thích Thế Duy lắm!
Hai người một lớn một nhỏ quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Hi Tuấn đang dựa vào gốc cây đại thủ, tán lá dầy đặc che trên đầu khiến mặt anh tối đi, khiến vẻ tuấn tú của anh lại thêm mấy phần thần bí
Triệu Hi Tuấn chậm rãi đi ra khỏi bóng tối, bóng cây chiếu lên người anh, cuối cùng chiếu lên khuôn mặt tuấn tú tuyệt đại của anh, khiến đôi mắt phượng của anh còn sáng hơn sao trời.
Anh nhìn bọn họ mỉm cười, mắt phượng lưu chuyển, khí chất tao nhã tuấn tú chậm rãi tỏa ra. Bất kể là đi đâu, lúc nào, chỉ cần là nơi có anh xuất hiện thì lập tức trở thành hạc giữa bầy gà.
Triệu Hi Tuấn quả thực có sức hút này!
Thế Duy chạy nhào qua phía Hi Tuấn, kêu lên một tiếng vui mừng:
- Chú ơi!
Sau đó quay đầu nhìn Hi Tuấn cười nói:
- Trẻ con giờ rất tò mò, phải cho bọn chúng tiếp xúc với nhiều thứ, tự mình khám phá mà hiểu ra nhiều điều.
Triệu Hi Tuấn dừng bước, nhìn khuôn mặt trắng mịn thản nhiên như tỏa sáng dưới ánh trăng, hồng hào như bạch ngọc. Anh luôn cảm thấy mỗi cái mỉm cười, mỗi lần cúi đầu, mỗi lần ngoảnh đầu lại khiến cho anh đều có cảm giác vô cùng quen thuộc. Cảm giác này tựa như rượu ngon được cất giấu lâu năm, khiến anh không tự chủ được mà say mê
Anh nhẹ giọng nói:
- Tương lai ai cưới được cô nhất định là rất có phúc! Cô sẽ là người vợ tốt, là người mẹ tốt.
- Mẹ tốt thì chắc là được còn vợ tốt thì sao anh nhìn ra?
Chu Thiến không nhịn được mà phì cười, Hi Tuấn vẫn thật đáng yêu.
Triệu Hi Tuấn nhún nhún vai, nhướng mày cười, vẻ mặt tuấn tú khó mà miêu tả rõ được:
- Chẳng có lý do gì cả, đây chỉ là cảm giác của tôi thôi, tôi cảm thấy cô nhất định sẽ là người vợ tốt
Nghe đến đó, c tkhông nhịn được thở dài một tiếng, yên lặng xoay người sang chỗ khác, về phía trước.
Triệu Hi Tuấn bước dài hai bước đuổi kịp cô, sau đó xoay người rút lui, nhìn cô nói:
- Sao lại mất hứng, tôi nói gì sai sao?
Chu Thiến lắc đầu:
- Không sao, không liên quan đến anh, tôi chỉ là tự nhiên nhớ lại một chuyện cũ
Sau đó cô lại chuyển đề tài:
- Hi Tuấn, anh làm ngôi sao lâu như vậy, đạt được địa vị này, anh có vui không?
T