Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3051 lượt.
là Tống tiểu thư đi ngồi cùng người xa lạ sao? Cô chẳng thèm!
Sau khi Tống Thiệu Vân lui ra ngoài, người quản lý bắt đầu mở máy, những chiếc chén đủ màu sắc rực rỡ bắt đầu xoay tròn. Chu Thiến gắt gao nắm chặt tay vịn, tuy rằng đã thắt dây an toàn nhưng vẫn có chút cảm giác mất thăng bằng
Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành một cái, anh mặt không đổi sắc nhìn về phía trước, không biết là đang nghĩ gì, bàn tay thon dài nắm lấy tay vịn, vững như Thái Sơn. Anh như cũng cảm nhận được ánh mắt của Chu Thiến, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm.
Chu Thiến bị anh bắt gặp, lòng hoảng hốt, như thể đang rình mò lại bị người bắt gặp, thật sự rất xấu hổ. Muốn quay đi thì quá lộ liễu nhưng đối phương lại nhìn cô cười thoải mái rồi thong dong quay đầu đi, làm như không có chuyện gì, thế nhưng lòng anh lại trở nên kinh hoảng, tim đập như nổi trống
Chu Thiến quay sang, cố ý không nhìn anh nữa nên không biết Triệu Hi Thành đột nhiên lại khẽ mỉm cười, tựa như hàn mai nở rộ trong đất trời băng tuyết, cực kì động lòng người
Vòng ôm ấm áp, hơi thở quen thuộc, lời nói dịu dàng khiến Chu Thiến hoảng hốt, tựa như lại quay về quá khứ hạnh phúc bên anh. Cô kìm lòng không đậu mà ngẩng đầu lên nhìn anh
Đôi mắt đen to như phủ một lớp sương mỏng manh, đầy vẻ mơ hồ, hai má ửng hồng càng khiến da dẻ cô thêm trắng nõn, như thể chỉ chạm vào là có thể chảy nước. Bình thường chiếc mũi tròn không quá thanh tú giờ ửng hồng, trông rất đáng yêu. Đôi môi đầy đặn kiều diễm, trong veo như nước… khiến người ta nhìn mà kìm lòng không đậu muốn…
Quanh mình, mọi thứ như biến mất, xung quanh trở nên an tĩnh lại, trong thế giới của anh chỉ còn lại đôi mắt dịu dàng, đôi môi như cánh hồng kia. Đầu óc anh trống rỗng, tình cảnh này như kích thích đến tận đáy lòng khiến cho anh không tự chủ được mà trầm mê…
- A!
Đột nhiên bên cạnh có tiếng thét chói tai, phá tan thế giới yên tĩnh của Triệu Hi Thành, anh đột nhiên bừng tỉnh lại, lúc này mới phát hiện, khoảng cách giữa anh và Chu Thiến quá gần, gần đến độ anh có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô.
Anh vội vàng ngẩng đâu, trong mắt đầy sự trấn tĩnh và mê muội, không biết đã xảy ra chuyện gì. Sau đó anh bối rối đẩy mạnh Chu Thiến ra
Tim anh đập loạn, cả người như bị lửa thiêu đốt, ngực thở phập phồng, cơn xúc động quen thuộc thổi quét anh. Anh cố gắng điều chỉnh nhịp thở, nhìn về phía trước, không nhìn Chu Thiến lấy một lần
Chu Thiến bị anh đẩy mạnh mà ngã qua một bên, sự va chạm đau đớn khiến cô tỉnh táo lại. Cô vịn lên thành chén, mắt mở to, mặt vẫn ửng hồng, tim đập thình thịch
Vừa rồi…… Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Là Hi Thành muốn hôn cô sao? Hay là mọi thứ chỉ là ảo giác của cô?
Lòng cô lộn xộn, kích động, khẩn trương, ngọt ngào, ngượng ngùng, hạnh phúc…… Các loại cảm xúc hỗn tạp khiến cô hoàn toàn không để ý được rõ ràng, cũng chẳng dám nhìn Triệu Hi Thành thêm lần nào nữa
Hai người cứ yên lặng như vậy, mỗi người có tâm sự riêng, mãi cho đến lúc trò chơi kết thúc cũng chẳng nói thêm được gì
Cách đó không xa, đôi mắt to xinh đẹp của Tống Thiệu Vân nhìn chằm chằm bọn họ, đôi mắt như ngọc lưu ly chiếu ra tia sáng đáng sợ….
Sau khi cái chén dừng lại, Triệu Hi Thành lập tức dứng dậy muốn đi ra ngoài. Chu Thiến cũng đứng lên đi ra theo, chỗ ra vô cùng hẹp, chỉ đủ cho một người lớn nghiêng người lách qua, hai người liền va vào nhau ở ngay chỗ ra đó.
Trong nháy mắt chạm phải Chu Thiến đó, Triệu Hi Thành cả kinh, vội vàng né tránh như thể Chu Thiến là rắn độc, mãnh thú vậy. Sau khi né đi, lại cảm thấy phản ứng của mình quá mãnh liệt vẻ mặt có chút mất tự nhiên. Anh nhìn thoáng qua Chu Thiến một cái, trong mắt có chút phức tạp rồi lướt qua Chu Thiến mà đi ra ngoài
Sự tránh né của Triệu Hi Thành khiến Chu Thiến khó chịu, cô không thể hiểu nổi cảm xúc của anh, vừa rồi sự dịu dàng, sự mơ hồ của anh là vì cái gì? Là vì có chút động lòng với cô sao? Vậy vì sao lại né tránh? Là vì xấu hổ? Là vì ngượng ngùng?
Nhưng Triệu Hi Thành sẽ ngại ngùng? Chỉ sợ từ này nghĩa là gì anh cũng chẳng hiểu.
Chu Thiến lắc đầu, hoàn toàn không hiểu. Cô đi theo anh mà đi ra ngoài
Đi được nửa đường, Chu Thiến đột nhiên nói:
- Ngại quá, tôi muốn đi toilet một chút, xin đợi tôi một chút
Triệu Hi Thành như không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước, Triệu Hi Tuấn thì cười nói:
- Cứ đi đi, tôi chờ
Chu Thiến nhìn Hi Thành một cái, thấy anh vẫn không quay đầu, lòng buồn phiền xoay người đi về phía WC
Ra khỏi nhà vệ sinh lại thấy Tống Thiệu Vân đang đứng chắn đường cô, nhìn Chu Thiến qua gương, thấy cô đi ra thì quay đầu nhìn cô cười lạnh.
Chu Thiến làm như không phát hiện, đứng bên cạnh cô ta rửa tay rồi đi ra ngoài
Tống Thiệu Vân đi theo sau cô, ngữ khí trào phúng nói:
- Tôi đang nghĩ sao cô không chịu giúp tôi, thì ra là vì cô có ý đó. Đúng là không biết trời cao đất rộng, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!
Mấy câu cuối dường như là nghiến răng nghi