Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3016 lượt.
đứa con gái vô dụng làm gì cả!
Tống Thiệu Vân rơi nước mắt:
- Cha, lần trước con và Hi Thành đã trở mặt, cho dù con tự sát thì anh ta cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý, anh ta vốn không thích con
Bên cạnh Tống Thiệu Vân là một người đàn bà mặc quần áo màu vàng khoảng hơn 40 cũng lau nước mắt nói:
- Trí Hào, ông quá nhẫn tâm, còn ép con gái mình tự sát, giờ con mất nhiều máu như thế, chẳng biết có ảnh hưởng đến sức khỏe sau này không nữa
Tống Trí Hào hừ lạnh một tiếng nói:
- Tôi chẳng phải vì tốt cho nó. Nếu nó có thể gả vào Triệu gia thì cả đời cũng chẳng phải lo. Nói đến nói đi đều là Thiệu Vân vô dụng, nếu có được nửa Thiệu Lâm thì cần gì tôi phải phí sức như thế
Ông ta nhìn bốn phía, sau đó vẻ mặt đắc thắng nói:
- Thiệu Lâm chết ở chính bệnh viện này, Hi Thành thấy cảnh mà nhớ người, chưa biết chừng sẽ mềm lòng. Đáng tiếng, nếu nằm trong phòng mổ thì sẽ càng hoàn mĩ…
Sau đó ông quay lại lườm Tống Thiệu Vân một cái:
- Khóc cái gì! Giữ sức mà chờ Hi Thành đến rồi hãy khóc! Hi Thành mà đến thì mày có bao nhiêu đáng thương cứ lôi hết ra cho tao.
Tống Thiệu Vân khóc thút thít, vội lau nước mắt
Tống phu nhân cùng vợ chồng Tống Thiệu Khang ngồi ở bên ngoài hành lang. Tiếng nói chuyện của ba người trong phòng xuyên qua cánh cửa không khép mà truyền vào tai bọn họ rõ mồn một.
Tống Thiệu Khang đi qua đi lại vài lần rồi mất kiên nhẫn nói với Tống phu nhân:
- Mẹ, sao phải ngồi ngoài, vào đi thôi
Bạch Tư Mẫn ngẩng đầu nhìn chồng nói:
Bạch Tư Mẫn thở dài:
- Thiệu Vân cũng là người đáng thương, bị cha đẻ ép phải tự sát, chắc cũng là người đầu tiên.
Tống phu nhân cười lạnh:
- Nó có thể không nghe lời cha nó sao. Nó có dám rời khỏi Tống gia như Thiệu Lâm đâu. Tống Trí Hào có thể uy hiếp nó cũng chỉ vì thế thôi. Nhưng nó tiếc vinh hoa phú quý, cũng tiếc vị trí dâu cả Triệu gia. Hai người bọn họ có cái gì mà đáng đồng tình.
Bạch Tư Mẫn gật đầu:
- Con mãi mãi không quên được lúc Thiệu Lâm dứt khoát bỏ nhà ra đi
Cô nhìn về phía phòng bệnh:
- Thiệu Vân dù hao hết tâm sức cũng không thể có được trái tim Hi Thành bởi vì cô ấy vĩnh viễn không thể trở thành người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập được như Thiệu Lâm…
Tống Thiệu Khang nhìn phía trước, đột nhiên nói:
- Đừng nói nữa, Hi Thành đến rồi
Triệu Hi Thành đi đến trước cửa phòng bệnh chào hỏi bọn Tống phu nhân. Người trong phòng nghe tiếng thì vội vã chuẩn bị. Tống Trí Hào lại bắt đầu đeo chiếc mặt nạ đau lòng muốn chết
Triệu Hi Thành vốn chỉ định đến thăm một chút rồi sẽ rời đi nhưng khi vừa bước vào bệnh viện này thì tâm tình không khỏi nặng nề
Nơi này… chẳng phải là bệnh viện Thiệu Lâm đã qua đời sao?
Anh chậm rãi đi qua đại sảnh.
Ngày đó Thiệu Lâm nằm trên giường đẩy, bị y tá, bác sĩ vội vàng đẩy về phòng mổ, những nơi đi qua đều lưu lại vệt máu chói mắt…
Tim Triệu Hi Thành như bị ai bóp, đau thấu xương.
Anh chậm rãi đi qua hành lang dài, thấy bọn Tống phu nhân, chào hỏi qua rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Cửa vừa mở ra, khuôn mặt tái nhợt của Tống Thiệu Vân liền đập vào mắt anh
Mặt cô ta loang lổ vết máu, chăn đệm trắng như tuyết đều dính máu tươi. Mái tóc dài xõa tung trên gối đầu. Một tay vô lực đặt bên giường, trên cổ tay là lớp băng gạc dày nhưng vẫn có vệt máu khẽ nhuốm ra ngoài.
Nghe tiếng động, Tống Thiệu Vân khó nhọc quay đầu nhìn về phía anh, đôi môi tái nhợt run run, đôi mắt như ngọc đầy đau khổ, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống
- Hi Thành…
Giọng nói yếu ớt, mỏng manh
Hi Thành, nếu anh không thể tha thứ cho em, em còn sống có ý nghĩa gì? Xin anh đừng chia tay em, em yêu anh như thế, em yêu anh, em yêu anh…
Tống Thiệu Vân vì diễn quá thật mà mất không ít máu, lúc này thân thể cô ta thực sự rất yếu, giọng nói run run khiến những lời nói ra càng thêm ai oán.
Cô nhìn anh, sắc mặt tái nhợt, tóc dài đen rối tung, mặt dính máu đỏ tươi, hai mắt đẫm lệ, buồn bã nói “em yêu anh”. Giọng nói suy yếu, ai oán khiến anh nhớ lại lúc Thiệu Lâm qua đời
Triệu Hi Thành đau lòng không thôi, tựa như giữ lấy Thiệu Lâm trước khi chết, cả người run run
Cả người Tống Thiệu Vân đột nhiên run lên, mắt nhắm lại, đầu ngả về phía sau. Thiến Thiến hoảng sợ, mắt mở lớn đầy sợ hãi nhìn khuôn mặt tái mét, mắt nhắm nghiền kia giống hệt Thiệu Lâm khi qua đời. Cảm giác đau đớn đó lại một lần nữa thổi quét anh
Bạch Tư Mẫn thì đứng ở cửa phòng nhìn Triệu Hi Thành. Hôm đó cô là một trong số ba người đi vào, tình huống lúc đó cô hiểu rõ nhất. Cô có thể hiểu sự bi thương của Hi Thành, chính cô nhìn Thiệu Vân thế kia cũng không tự chủ được mà nhớ tới Thiệu Lâm huống chi Thiệu Lâm yêu Hi Thành sâu đâm như vậy?
Nhìn Hi Thành đau lòng như thế, Bạch Tư Mẫn không nhịn được mà cũng rơm rớm nước mắt, cô quay đầu đi nhìn Tống phu nhân cũng đang rưng rưn