Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3002 lượt.
iến lợi nhìn Chu Thiến.
Triệu phu nhân hừ một tiếng cười lạnh, nhìn Quế tẩu nói:
- A Quế, niệm tình chủ tớ, tôi sẽ không báo cảnh sát. Đêm nay bà thu dọn đồ đi, sáng mai rời khỏi Triệu gia. Triệu gia chúng tôi không cần loại người tâm thuật bất chính này
Những người hầu từng có hiềm khích với bà ta đều không nhịn được mà mỉm cười khi thấy người gặp họa
Quế tẩu nóng nảy, thật sự phải rời khỏi Triệu gia thì biết tìm đâu ra công việc tốt như vậy. Sinh hoạt phí trong nhà cần rất nhiều, thực sự không thể mất nguồn thu nhập này được. Bà ta đi đến bên Triệu phu nhân, giữ chặt tay Triệu phu nhân rồi cầu xin:
- Triệu phu nhân, tôi biết tôi sai rồi, nể tình tôi đã từng tận tâm hết sức mà tha thứ cho tôi đi.
Triệu phu nhân lạnh lùng đẩy bà ta ra, cũng không muốn phí lời với Quế tẩu thêm nữa.
Trong lúc cấp bách, Quế tẩu nói:
- Tốt xấu gì tôi cũng là do Tống tiểu thư giới thiệu, mọi người không nhìn mặt sư thì cũng phải nhìn mặt Phật chứ
Triệu Hi Thành trầm mặt lại, ánh mắt sắc như đao, giọng lạnh hơn băng:
- Đây là Triệu gia chứ không phải Tống gia, bà xin nhầm chỗ rồi. Giờ bà đi thu dọn đồ đạc rồi cút ngay lập tức, đừng để tôi báo cảnh sát
Quế tẩu bị dọa mà hoảng sợ ngồi phịch xuống đất
Triệu Hi Thành khinh thường nhìn bà ta một cái rồi nói với bảo vệ:
- Anh giám sát Quế tẩu thu dọn, nhiều nhất là 1 tiếng, tôi không muốn nhìn thấy bà ta trong nhà tôi nữa
Sắc mặt Quế tẩu tái mét, hai mắt vô thần, không còn khí thế thường nhật nữa
Bảo vệ cùng Quế tẩu đi dọn đồ. Triệu phu nhân nói với những người còn lại:
- Được rồi, mọi người lui xuống đi!
Đám người hầu lần lượt rời khỏi đại sảnh, nên làm gì thì đi làm cái đó. Triệu phu nhân xoa xoa thái dương thở dài:
- Ai, vốn A Quế quản gia cũng được nhưng đáng tiếc lại tâm thuật bất chính, nhất thời phải đi đâu tìm người thay thế đây? Đau đầu quá… xem ra vẫn nên gọi A Dung về mới được, quản cả cái nhà này nhìn đã thấy đau đầu…
Chu Thiến thấy Triệu phu nhân mệt mỏi thì nói:
- Phu nhân, bà về phòng nghỉ ngơi chút đi! Đến bữa sẽ gọi bà
Triệu phu nhân vốn đang có ý này thì liền gật đầu rồi đi lên lầu
Trong đại sảnh chỉ còn lại Chu Thiến và Triệu Hi Thành, không khí lập tức trở nên có chút xấu hổ.
Triệu Hi Thành ngủ cả ngày nên cũng khỏe lên nhiều. Anh đứng đó, người cao lớn, tóc đen mượt, mày râm mắt sáng. Sức quyến rũ của anh thật rung động lòng người
Chu Thiến không nhịn được cúi đầu.
Bên tai vang lên giọng nói của Triệu Hi Thành:
- Cô đúng là khiến tôi nhìn với cặp mắt khác. Cô nhìn thấu âm mưu của Quế tẩu mà vẫn không nói gì, chờ bà ta chui đầu vào rọ.
Chu Thiến nhẹ nhàng nói:
- Nếu bà ấy không có lòng hại người thì sẽ không mắc bẫy! Từng có người dạy tôi tuyệt đối không thể để người không có ý tốt hãm hại tôi hết lần này đến lần khác
Triệu Hi Thành cười:
- Người này nói rất đúng ý tôi.
Anh dò hỏi:
- Là bạn của cô?
Chu Thiến ngẩng đầu nhìn anh, mắt sáng bừng:
- Là người tôi rất coi trọng.
Người cô rất coi trọng? Mặt Triệu Hi Thành lập tức lạnh xuống. Lời này chính cô nói ra lại khiến anh rất khó chịu. Nhưng anh có tư cách gì đây? Chỉ qua hôm nay, bọn họ sẽ không còn gặp gỡ nữa.
Chu Thiến tiến lên hai bước, đi đến bên Triệu Hi Thành, kiên quyết nói:
- Triệu tiên sinh, giờ nhất định tôi phải nói chuyện với anh. Nếu anh có việc quan trọng thì tôi có thể chờ. Bất kể bao lâu, hôm nay nhất định tôi phải nói với anh một số chuyện
Triệu Hi Thành nhìn cô, ánh mắt cô sáng bừng, trong mắt là sự cứng rắn như đã quyết tâm, không đạt được mục đích thì quyết không bỏ qua
Trước giờ chính là sự cúng cỏi đó của cô hấp dẫn anh phải không? Sự cứng cỏi, trong sáng, dũng khí, chân thành của cô khiến anh thực sự rung động. Nhưng chính là thế mà anh mới không thể để mặc cô khuấy đảo tâm hồn anh được nữa
Triệu Hi Thành thở sâu, áp chế mọi bối rối trong lòng:
- Được chúng ta nói chuyện, tôi cũng có lời muốn nói với cô.
Sau hoa viên
Hoàng hôn rực rỡ, ánh mặt trời phía chân trời đỏ rực như lửa
Sau hoa viên ngoài bọn họ thì không còn ai khác, bốn phía im ắng, thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng chim nhỏ vỗ cánh bay lên
Triệu Hi Thành đi vào hoa viên thì lập tức quay lưng về phía Chu Thiến, đứng ở trước một bụi hoa, xung quanh là bóng hoa lay động, anh nhìn chằm chằm vào những đóa hoa đang nở như thể mục đích anh đến đây chỉ là để ngắm hoa thôi vậy
Chu Thiến đi đến bên cạnh, hít sâu một hơi, trong lòng có chút lo lắng, phải nói chuyện kì quái đó ra, thực sự cần không ít dũng khí. Cô nhẹ nhàng nói:
Anh nhìn cô, nhẹ nhàng, chậm rãi mà chân thành nói:
- Chu tiểu thư, xin lỗi, tôi muốn sa thải cô!
Chu Thiến giật mình, cô nghĩ mình chắc đã nghe nhầm, hai mắt nhìn anh chăm chú, khó tin mà hỏi lại:
- Triệu tiên sinh, anh… nói gì cơ?
Bốn phía im ắng, cho nên mọi âm