Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2998 lượt.

nghĩ ra nổi. Cô đứng đó, không thấy được rõ vẻ mặt của Triệu Hi Thành nhưng giọng anh rất bình thản, không chút cảm tình như thể chỉ đang kể lại một chuyện cực kì bình thường. Nhưng mỗi từ anh nói tựa như một thanh chủy thủ vô tình mà chém về phía cô.
Vốn dĩ cô định nói cho anh cô là vợ của anh, sau đó bọn họ lại có thể vui vẻ bên nhau nhưng anh lại nói với cô rằng cô không xứng với anh
Đúng, giờ cô không phải là Tống gia đại tiểu thư Tống Thiệu Lâm, giờ cô chỉ là cô gái ở thành phố nhỏ Chu Thiến. Cô và anh có khoảng cách rất lớn, có thể trước kia cô chưa từng coi việc này là gì, ngây thơ mà nghĩ, cô chính là Thiệu Lâm, Thiệu Lâm chính là cô. Không, cô không phải là Thiệu Lâm, giờ cô là Chu Thiến…
Nếu đã là Chu Thiến thì không xứng đáng có được tình yêu của anh, Hi Thành, ý anh là vậy?
- Là Tống Thiệu Vân?
Chu Thiến chua xót vô cùng. Cô cúi đầu, không muốn để anh nhìn thấy sự đau đớn trong mắt mình nữa, tuy rằng tim cô đau đớn như bị xé rách nhưng cô không muốn bộc lộ sự yếu đuối của mình trước mặt anh nữa
Bởi vì điều này vốn chẳng có ý nghĩa gì với anh, chỉ càng khiến anh khinh thường hơn mà thôi
- Chu tiểu thư, tôi vốn không định nói ra những lời này khiến cô bị tổn thương, dù sao cô cũng thật lòng tốt với Thế Duy, điều này tôi vô cùng cảm kích. Người quý ở tự trọng, chuyện thành ra thế này cũng không phải là điều tôi muốn
Triệu Hi Thành ép bản thân phải nói ra những lời tàn nhẫn, tuyệt tình này. Cô cúi đầu, anh không nhìn rõ vẻ mặt của cô, anh cũng không muốn nhìn thấy. Anh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, rời khỏi cô. Anh chỉ cảm thấy, nếu mình không rời khỏi đây thì anh sẽ điên mất. Tim anh rất đau, đau hơn tưởng tượng của anh rất nhiều. Anh như đang cầm dao mà tự lóc thịt của mình, máu chảy đầm đìa, đau như sắp chết.
Anh vội vàng nói:
- Tôi vào trước…
Giọng nói run run không thể khống chế nhưng giọng rất nhẹ, lòng Chu Thiến rất loạn, câu nói đó nhẹ nhàng run run lướt qua trong gió đêm, biến mất không chút tăm tích.
Anh vội vã rời khỏi hoa viên, đi về phía trước mà không dám quay đầu, không dám bước chậm lại, tựa như có cái gì đó đuổi theo anh, chỉ cần hơi chần chừ là nó sẽ cắn nuốt anh lại.
Chu Thiến nghe tiếng anh rời xa thì mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Cô mờ mịt đứng đó, ngơ ngác nhìn theo bóng anh. Cô rất khó chịu, rất muốn khóc lớn nhưng mắt cô trống rỗng, không thể rơi được giọt lệ nào. Nỗi đau đó như kết lại trong lòng cô, không thể giải thoát, cô cảm thấy sắp không thở nổi. Ánh trăng nhuộm mọi thứ trở nên tái nhợt nhưng sắc mặt cô còn tái hơn trăng. Bốn phía yên tĩnh, nhưng lòng cô còn trống vắng hơn. Dường như những thứ từng lấp đầy tim cô giờ biến mất không còn tăm hơi chỉ trong chốc lát.
Cô cứ đứng đó, hai mắt nhìn về phía trước nhưng không có tiêu cự, đầu óc trống rỗng, thế giới vắng lặng, lòng cô cũng vắng lặng
Cô đứng đó hổi lâu không nhúc nhích, mãi đến khi có một người hầu tìm thấy cô ở đây. Thấy cô như vậy thì có chút kì quái:
- Chu Thiến, cô ở đây làm gì? Tiểu thiếu gia đang tìm cô đó!
Chu Thiến quay đầu nhìn về phía cô ta như thể không biết cô ta đang nói gì.Hai mắt trống rỗng vô thần.
Người kia thấy cô không nhúc nhích, còn nói thêm:
- Chu Thiến, cô còn ngây ra làm gì? Tôi đang bảo là tiểu thiếu gia đang tìm cô đó!
Lúc này Chu Thiến mới như giật mình tỉnh mộng. Giọng cô như cạn kiệt sức lực:
- Được, tôi sẽ về…
Vừa vào đại sảnh đã nghe tiếng Triệu phu nhân lớn tiếng nói:
- Chu Thiến đang yên lành sao phải đuổi việc cô ấy. Cho dù Thế Duy đi nhà trẻ thì mẹ vẫn định mời cô ấy làm tiếp, đưa đón Thế Duy, tối cũng tiện chăm sóc thằng bé
- Chuyện này mẹ đừng xen vào. Con đã quyết định rồi!
Triệu Hi Thành ngồi bên cạnh bà, giọng nói kiên quyết như không chấp nhận sự phản đối. Triệu phu nhân giật mình, con rất ít khi dùng ngữ khí này để nói chuyện với mình, chẳng lẽ có chuyện gì bà không biết? Lòng Triệu phu nhân đầy nghi hoặc.
Thế Duy nằm trong lòng Triệu phu nhân làm ầm lên:
- Không được đuổi cô đi, Thế Duy thích cô
Giọng Triệu Hi Thành có chút mệt mỏi:
- Ngoan nào, Thế Duy, Thế Duy phải nghe lời cha! Cô còn có việc khác.
Thế Duy không chấp nhận, tiếp tục cãi:
- Không đâu, Thế Duy thích cô, Thế Duy thích cô!
Thế Duy gào to, thái độ cũng rất kiên quyết.
Triệu Hi Thành lại dỗ dành vài câu nhưng Thế Duy vẫn không chấp nhận. Triệu Hi Thành vốn đã rất phiền loạn giờ lại càng thêm đau đầu, lửa giận bốc lên, anh bế Thế Duy qua rồi vỗ vài cái vào mông thằng nhóc, giận dữ nói:
- Dám ầm ỹ! Dám làm loạn! Dám cãi cha à!
Thế Duy sợ hãi òa khóc. Triệu phu nhân đau lòng vội giành Thế Duy lại, đau lòng nói:
- Có gì thì từ từ nói với đứa trẻ. Thằng bé và Chu Thiến hòa thuận như thế, đương nhiên không nỡ, sao con lại đánh nó?
Bà nhìn con nghi hoặc hỏi:
- Hi Thành, rốt cuộc là sao? Con chưa bao giờ đánh Thế Duy cả
Nhìn Thế Duy khóc vật vã, Triệu Hi Thành vừa khó chịu vừa phiền chán,