Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2980 lượt.
iểu thư thật có phúc, có được người bạn tốt như thế
Anh cố ý nhấn mạnh chữ “bạn”
Chu Thiến lạnh lùng đáp:
- Tôi cũng thấy là mình rất may
Có ý gì? Nếu đã từ chối cô thì giờ còn bày trò này làm gì?
Triệu Hi Thành nghe xong lời cô nói thì mặt cứng đờ. Không khí trong phòng nhất thời lạnh xuống
Tống Thiệu Vân thấy Chu Thiến vừa được Triệu Hi Tuấn chu đáo chăm sóc, Triệu Hi Thành lại đặt toàn bộ sự chú ý của mình lên cô, chỉ có mình như người thừa bị gạt qua một bên thì rất bực bội. Nhìn Chu Thiến chẳng có gì mà lại thành nhân vật chính thì vừa ghen tỵ, vừa bực bội.
Chu Thiến ăn một lúc thì cảm thấy không ăn nổi nữa, lòng như có cái gì chặn lại, cô nhẹ nhàng nói với Triệu Hi Tuấn:
- Tôi đi toilet một chút
Sau đó đứng lên, Tống Thiệu Vân vội vàng nói:
- Chờ một chút, tôi cũng đi!
Hai người được phục vụ dẫn đi toilet. Lúc đi ra, Tống Thiệu Vân lại ở bên chặn đường Chu Thiến mà nói:
- Không lâu nữa tôi và Hi Thành sẽ kết hôn, hôm nay chúng tôi đi xem áo cưới đó
Cô ta nhướng mày chờ đợi nhìn Chu Thiến.
Vẻ mặt Chu Thiến cũng chỉ thản nhiên nhưng lòng lại suy nghĩ. Tuy rằng chính miệng Hi Thành đã nói rằng anh sẽ chọn Thiệu Vân nhưng biểu hiện khi nãy của bọn họ chẳng giống một đôi sắp kết hôn. Nhưng nghĩ lại, hôn nhân hào môn chẳng phải đều là xuất phát từ lợi ích, lúc trước Hi Thành và Thiệu Lâm cũng là thế đấy thôi?
Tuy rằng trong lòng có chút đau đớn nhưng Chu Thiến là ngẩng đầu nhìn Tống Thiệu Vân mỉm cười:
- Chuyện của hai người chẳng liên quan gì đến tôi
Nói xong hờ hững xoay người rời đi. Tống Thiệu Vân nhìn vẻ hờ hững của cô lại càng bực mình, đứng sau nói:
- Cô cũng đừng nghĩ mình có thể đến được với Hi Tuấn, nhà bọn họ sẽ không đồng ý đâu.
Chu Thiến quay đầu lại, cười cười:
- Chuyện của tôi lại càng không liên quan đến cô, Tống tiểu thư, cô có thời gian đi lo việc người khác thì không bằng nghĩ cách làm sao khóa chặt được trái tim bạn trai thì hơn
Tống Thiệu Vân nhớ tới sự lãnh đạm khi này của Hi Thành với mình đều bị Chu Thiến thấy rõ thì mặt tái mét, không nói nên lời.
Mà không khí trong phòng cũng chẳng tốt hơn là bao.
Triệu Hi Thành nhìn em trai lạnh lùng nói:
- Hi Tuấn, em sẽ không thực sự thích Chu Thiến đấy chứ?
Triệu Hi Tuấn nhìn thẳng anh:
- Không sai, anh, em thích cô ấy, giờ em đang cố gắng theo đuổi cô ấy!
Chỉ đổ thừa lòng anh không đủ kiên định, để Chu Thiến tình cờ bước vào. Đến giờ khi muốn cô rời khỏi tim anh thì mới biết đó là chuyện khó khăn cỡ nào.
Triệu Hi Tuấn rót trà cho anh rồi nhìn anh nhẹ nói:
- Anh à, vất vả lắm em mới tìm được cô ấy, bất kể thế nào em cũng sẽ không buông tay
Triệu Hi Thành khó nhọc nói:
- Ba mẹ sẽ không đồng ý.
Triệu Hi Tuấn lắc đầu:
- Không sao, em nhất định sẽ thuyết phục được bọn họ
Anh nói rất nhẹ nhàng nhưng ánh mắt rất kiên định như thể không đạt được mục đích thì quyết không bỏ qua
Triệu Hi Thành rất hiểu em trai, bình thường trông tao nhã phóng khoáng nhưng khi đã quyết tâm thì sẽ dũng cảm tiến tới, tựa như khi nó dứt khoát bỏ nhà theo đuổi giấc mơ của mình. Triệu Hi Thành cũng chẳng nghi ngờ năng lực, sự thu hút của em trai mình. Nhưng vừa nghĩ Hi Tuấn sẽ có được lòng Chu Thiến thì Triệu Hi Thành lại cảm thấy vô cùng khó chịu. Nhưng anh có tư cách gì mà ngăn cản?
Lúc này Chu Thiến cùng Tống Thiệu Vân một trước một sau tiến vào phòng, người trước bình thản, người sau mặt tái mét
Từ sau khi Chu Thiến tiến vào, Triệu Hi Thành vẫn chăm chú nhìn Chu Thiến, mong cô sẽ nhìn mình một lần. Nhưng Chu Thiến vừa từ chỗ Tống Thiệu Vân mà biết bọn họ sắp kết hôn nên rất khó chịu. Dù cảm nhận được ánh mắt của Triệu Hi Thành nhưng cũng chẳng nhìn tới anh.
Triệu Hi Tuấn thấy sắc mặt Chu Thiến không ổn, chu đáo rót cho cô một cốc nước. Chu Thiến cảm kích mỉm cười với anh
Nụ cười này như kim đâm vào tim Triệu Hi Thành. Anh đứng phắt dậy, lạnh lùng nói:
- Anh có việc, anh đi trước đây!
Nói xong cũng không chờ bọn họ trả lời, lập tức ra khỏi phòng
Tống Thiệu Vân vừa bưng chén nước, còn chưa kịp uống thì Triệu Hi Thành đã rời đi, đành luống cuống buông tay mà vội chạy theo.
Bị Triệu Hi Thành làm cho mất mặt nên lúc bước đi cô ta cúi gằm mặt, không dám nhìn Chu Thiến.
Bọn họ đi rồi, Chu Thiến hoàn toàn suy sụp, vẻ mặt rất mỏi mệt. Cô quay đầu nhẹ nhàng nói với Hi Tuấn:
- Hi Tuấn, tôi mệt quá, muốn về nhà
Hi Tuấn cười cười, anh gọi thanh toán.Sau đó đưa Chu Thiến về nhà.
Dọc đường đi, Chu Thiến nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng nhu hòa phủ lên mặt đất, bầu trời rộng mở đầy những ánh sao lấp lánh. Xe chạy tốc độ rất nhanh, gió thổi ào ào, thổi tung tóc cô.
Triệu Hi Tuấn không hỏi gì, vẫn luôn yên lặng, để mặc Chu Thiến hưởng thụ giờ khắc yên tĩnh này khiến Chu Thiến rất cảm kích. Cho tới giờ Hi Tuấn vẫn luôn dịu dàng chu đáo với cô nhưng một khắc này Hi Tuấn lại