Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2973 lượt.
i Thành lái xe đến cửa hàng quần áo trẻ em mà Chu Thiến chỉ.
Ba người xuống xe, cả ba đều mặc áo trắng, trong mắt mọi người xung quanh, đây chính là hình ảnh một nhà ba người thật ấm áp.
Nhân viên cửa hàng nhìn xe của bọn họ thì biết là khách quý, vội cười bước lên mở cửa rồi chào đón:
- Chào mừng quý khách
Thế Duy hào hứng đi vào. Chu Thiến ở sau lo lắng kêu:
- Cẩn thận!
Triệu Hi Thành đi sau nhìn bọn họ thì mỉm cười
Hai người lớn chọn quần áo cho Thế Duy, Thế Duy ở bên chơi ngựa gỗ
Triệu Hi Thành đưa một chiếc áo cộc cho Chu Thiến rồi hỏi:
- Cái này thế nào?
Chu Thiến đang xem một bộ khác, nghe Triệu Hi Thành nói thì đi qua, nhìn chiếc áo trên tay anh, sau đó nhíu mày:
- Không được, quá ngắn, dễ bị hở bụng, Thế Duy sẽ bị cảm lạnh
- Vậy cái này thì sao? Triệu Hi Thành đưa một chiếc khác tới
- Cái này cũng không tệ, nhưng họa tiết này không phải là nhân vật hoạt hình Thế Duy thích.
Lúc này khoảng cách hai người càng lúc càng gần. Chu Thiến tìm được một bộ rất vừa ý, quay đầu nói:
- Cái này cũng rất được…
Quay người lại liền đâm sầm vào lòng Triệu Hi Thành. Hai người gần nhau như thế, gần đến độ có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của nhau. Lòng Chu Thiến hoảng hốt, vội lùi về phía sau nhưng lại trượt chân mà ngã. Trong lúc nguy cấp, Triệu Hi Thành vội ôm lấy eo cô, ôm cô vào lòng mình, ôm thật chặt tựa như cô là báu vật của đời anh.
- Cẩn thận!
Triệu Hi Thành khẽ nói, đôi mắt đen như động sâu không đáy như muốn hút cô vào
Hai người dựa vào nhau quá gần, Chu Thiến chỉ cảm thấy thân thể Triệu Hi Thành nóng như bàn ủi, cảm giác nóng bỏng đó như truyền đến tận đáy lòng cô
Ánh mắt của anh khiến cô hoảng loạn. Tay cô đặt trên ngực anh, cô thậm chí còn cảm nhận được dưới làn da nóng rực của anh, tim anh đang đập loạn.
Lòng Chu Thiến cả kinh, vội đẩy Triệu Hi Thành ra, tim đập loạn. Cô cúi đầu không dám nhìn vào mắt anh. Cô khẽ nói:
- Tôi đi xem Thế Duy
Nói xong vội vòng ra đằng sau, đi về phía Thế Duy.
Nói xong đưa cho ba người mỗi người một chiếc áo rồi lại dẫn Thế Duy đi vào phòng thay đồ.
- Tiên sinh, phu nhân đừng lo, nhân viên cửa hàng của chúng tôi sẽ chăm sóc cậu bé cẩn thận. Giờ cũng mời hai người đi thử đồ đi
Nói xong liền bước đi.
Chờ nhân viên cửa hàng đi rồi, Chu Thiến giận dữ nhìn Triệu Hi Thành khẽ nói:
- Triệu tiên sinh, anh có ý gì? Vì sao lại làm chuyện khiến người khác hiểu lầm này?
Triệu Hi Thành nhìn khuôn mặt lạnh như băng của cô mà nói:
- Chẳng qua tôi muốn mua quần áo gia đình, sao lại khiến người ta hiểu lầm? Mua bây giờ sau này kiểu gì chẳng có lúc dùng
Nói xong cầm quần áo đi vào lòng thay đồ, trước khi vào cũng xoay người nhìn Chu Thiến nói:
- Cô cũng thử đi, tôi mua một bộ cho cô
Nói xong đi vào phòng thay đồ
Anh rất muốn nhìn Chu Thiến cùng mình và Thế Duy mặc quần áo gia đình nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của cô thì chẳng thể mở lời, đành nói trớ đi như vậy.
Cô sẽ mặc chiếc áo đó sao?
Chu Thiến cầm chiếc áo kia đứng đó. Không sai, cô rất mong có thể cùng Hi Thành và con mặc quần áo gia đình nhưng thế này là sao? Mua rồi sau này sẽ dùng? Với Tống Thiệu Vân sao?
Quần áo gia đình có thể tùy tiện mặc thử sao? Cô lấy lý do gì để mặc chiếc áo này mà đứng chung với bọn họ. Quá khó xử/
Triệu Hi Thành thay quần áo đi ra, vừa vặn nghe được nhân viên của hàng nói chuyện với Chu Thiến
- Phu nhân, sao cô không vào mặc thử, hay là không thích à?
Chu Thiến cười cười nhét chiếc áo vào tay nhân viên:
- Cô nhầm rồi, tôi không phải là vợ anh ta, chiếc áo này tôi không mặc được.
Nhân viên cửa hàng ngượng ngùng cười cười:
- Xin lỗi cô, tôi còn nghĩ ba người là người một nhà
- Không sao!
Triệu Hi Thành có chút bực mình. Anh nghiêm mặt đi ra, vừa vặn Thế Duy cũng thay đồ xong, cậu bé trông rất đáng yêu. Triệu Hi Thành bế Thế Duy lên soi gương, một lớn một bé mặc quần áo giống nhau, cảm giác thật ấm áp.
Nhân viên cửa hàng đương nhiên là khen không ngớt lời. Thế Duy thấy mình mặc quần áo giống cha thì cũng thấy rất thú vị. Triệu Hi Thành gọi nhân viên cửa hàng tính tiền rồi nói:
- Lấy thêm một bộ thế này cho tiểu thư kia!
Dù sao khi nãy cũng từng nói thế mặc dù ý anh không phải là vậy
Ai ngờ Chu Thiến lập tức cười mà cản lại. Cô nhìn Triệu Hi Thành mỉm cười nhưng ánh mắt lại lạnh tanh:
- Không cần, Triệu tiên sinh, cảm ơn ý tốt của anh, quần áo kiểu này chồng tương lai của tôi sẽ mua.
Mặt Triệu Hi Thành cứng đờ. Chồng tương lai? Anh lặp đi lặp lại từ này trong lòng vài lần. Anh đón lấy túi đồ nhân viên cửa hàng đưa rồi bế Thế Duy đi ra ngoài.
Anh mở cửa xe, bế Thế Duy vào. Thấy Chu Thiến vẫn còn đứng đó thì nói:
- Sao còn không lên xe? Tôi đưa cô về!
Chu Thiến nói:
- Không cần, tôi còn có việc khác!
Sắc mặt T