Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2888 lượt.
thẳng dậy, vẻ quyến rũ khi nãy biến mất trong chớp mắt, cả người toát ra hơi thở âm ngoan
- Em không thể chấp nhận thì sao? Chẳng lẽ em cho rằng em có thể rời khỏi tôi. Anh cười lạnh, ngữ khí vô cùng bá đạo.
Chu Thiến nhíu mày, sao nói cả buổi mà như chẳng được tác dụng gì? Cô có hơi bực mình, cô lại hít sâu, tự nhủ với chính mình: bình tĩnh, bình tĩnh, anh ta vẫn là bệnh nhân, hơn nữa chọc giận anh ta mình cũng không có đồ ngon mà ăn.
Vì thế, cô nhẫn nại nói với anh:
- Tôi không có ý này, tôi không nói sẽ rời bỏ anh, tôi chỉ mong anh cho tôi chút thời gian, cũng là cho chúng ta chút thời gian. Đừng ép tôi làm việc tôi không muốn! Tôi không mong chuyện đêm qua lại xảy ra.
- Em đang uy hiếp tôi?
Anh tới gần cô, gắt gao nắm chặt bả vai cô:
- Em nghĩ rằng tôi sẽ để chuyện đêm qua xảy ra lần nữa?
Anh trừng mắt nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng âm trầm, nhưng thoáng thấy cô đau đớn nhíu mày thì lập tức buông tay. Anh nghiêm mặt, xốc chăn, xuống giường, đi vào phòng tắm. Ầm một tiếng, cửa đóng chặt lại.
Chu Thiến nhìn bóng lưng anh, vẻ mặt bất đắc dĩ. Lần đầu tiên cố gắng nói chuyện thẳng thắn với anh ta lại thành ra thế này. Con người này là từ sao Hỏa đến sao? Bằng không sao nghe mà không hiểu lời cô nói?
Triệu Hi Thành hầm hầm đi ra khỏi phòng tắm, lập tức đi vào phòng thay đồ, chỉ nghe mấy tiếng loạt xoạt. Lúc trở ra đã thay âu phục màu xám, thắt cà vạt, tóc chải qua, người cũng sạch sẽ. Cả người thần thái sáng láng, càng thêm đẹp trai.
Chu Thiến nói:
- Anh mới khỏe lại đã đến công ty à? Bác sĩ nói anh cần nghỉ ngơi thêm!
Triệu Hi Thành hừ nhẹ một tiếng, cũng chẳng thèm nhìn cô một cái, đi thẳng ra ngoài. Chu Thiến bĩu môi nhưng cũng không tức giận. Ai bảo cô chỉnh anh thảm như vậy? Giờ chẳng qua bị thái độ thôi, thế là may lắm rồi.
Hơn nữa cũng phải nói lại, dựa vào tính tình của anh sao không phản ứng gì? Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị anh nổi cơn lôi đình nhưng không ngờ lại sóng êm biển lặng đến vậy
Triệu Hi Thành đỗ xe rồi đi vào thang máy.
Lúc này, trong đầu anh vẫn còn đang tự hỏi: chẳng lẽ sức cuốn hút của anh bị giảm sút?
Đúng lúc này thang máy “đinh” một tiếng rồi dừng lại, cửa từ từ mở ra, đi vào là một cô gái trẻ mặc váy công sở, tay cầm tập công văn dày. Ngẩng đầu thấy Triệu Hi Thành thì sửng sốt, hoảng sợ gọi:
- Sếp Tổng…
Triệu Hi Thành đột nhiên nảy ra ý nghĩ mới. Anh nhìn cô gái trẻ mỉm cười, nói:
- Vào đi!
Cô gái kia mặt lập tức ửng hồng. Cô si ngốc nhìn anh, tài liệu trong tay rơi lả tả. Triệu Hi Thành giúp cô nhặt lại giấy tờ, đưa cho cô, cười khẽ, lộ ra hàm răng trắng bóng:
- Cẩn thận!
Vẻ mặt cô gái trẻ kia như sắp ngất đến nơi. Lúc này mặt Triệu Hi Thành mới giãn ra một chút. Vẫn may, sức quyến rũ của anh chưa giảm…
Cả ngày hôm đó, cô gái kia lúc nào cũng như trong mơ, luôn luôn tự cười, chỉ nghĩ đến nụ cười khiến vạn vật lu mờ của sếp Triệu…
Văn phòng của Triệu Hi Thành ở tầng cao nhất.
Khi tới nơi, cả tầng vẫn yên lặng. Cũng đúng, giờ còn chưa đến 8h, là anh đến sớm.
Anh đi vào văn phòng, đóng cửa lại.
Văn phòng của tổng giám đốc đương nhiên là vô cùng rộng rãi, ở giữa là bàn ghế sô pha, bên cạnh cửa kính là bàn làm việc lớn, bên cạnh còn có một quầy bar với đủ loại rượu thượng hạng.
Triệu Hi Thành đi đến trước quầy bar, rót một ly rượu vang, sau đó mang ly rượu đến trước cửa sổ quan sát. Toàn bộ thành phố đều trong mắt anh. Anh rất thích cảm giác cao cao tại thượng này, mọi thứ đều nắm trong tay.
- Nhưng dù thế nào cũng chỉ là người làm công, thủy chung cũng còn kém vương tử một chút, không đủ cao quý!
Lời này coi như có trình độ, có kiến giải, tháng sau tăng lương cho cô này.
- Anh hùng không bàn đến xuất thân, anh ấy không xuất thân cao quý nhưng có bao nhiêu người cũng gây dựng sự nghiệp từ bàn tay trắng? Trái lại, còn hơn đám công tử tự cho là cao quý, ai cũng chỉ biết ăn chơi trác táng!
- Cậu đừng vì công tử nhà họ Lý mà vơ đũa cả nắm. Ai nói công tử nhà giàu thì sẽ phải ăn chơi trách táng. Nhìn tổng giám đốc của chúng ta kìa. Nhưng trên thương trường cũng đủ thủ đoạn. Còn cả ánh mắt anh ấy nữa, rất uy nghiêm
Triệu Hi Thành nghe được thì liên tục gật đầu, đúng là nên để Tống Thiệu Lâm đến nghe mấy lời này
- Này, Tiểu Lợi! Tổng giám đốc không ở đây, có cần vuốt đuôi ngựa (nịnh nọt) như vậy không? Tổng giám đốc đúng là có năng lực, quyết đoán nhưng cũng quá lăng nhăng, còn cả chuyện anh ta và Văn Phương…
- Ây dà, ây dà, đừng nói nữa, chị Phương đến kìa!
Lúc này nghe được tiếng giày cao gót vang lên, phụ trợ cho giọng nói sắc bén của Văn Phương:
- Còn tán gẫu cái gì, tống giám đốc cũng sắp đến, mau chuẩn bị đi!
Thật kì quái, trước kia chưa bao giờ cảm giác giọng của cô sắc bén như vậy? Trước mặt anh cô ta luôn luôn dịu dàng đáng yêu. Thì ra giọng nói cũng có thể có mặt nạ!
Văn Phương lại tiếp:
- Tiểu Lợi à, cô đi mua đồ ăn sáng đến đây