Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2678 lượt.
y ngắn ngủi nhưng đã thiêu đốt những nhiệt huyết tuổi trẻ của anh. Anh sẽ cất giữ nó cẩn thận ở trong đáy lòng, mãi mãi…
- Cậu nói với anh ấy như vậy! Tiểu Mạt vừa ăn khoai tây vừa nói
Sau khi Chu Thiến rời khỏi quán cà phê thì đi tìm Lâm Tiểu Mạt, trong lòng cô buồn phiền, người tâm sự cũng chỉ có Tiểu Mạt.
Lúc này, hai người ngồi ở KFC, trên bàn đầy khoai tây, đùi gà rán
Chu Thiến vẻ mặt đau khổ:
- Mình thực sự không muốn nhìn anh ấy đau lòng vì Tống Thiệu Lâm, chỉ có như thế anh ấy mới hết hi vọng!
Chu Thiến tròn mắt, người nghiêng về phía trước:
- Cao nhân?
Tiểu Mạt gật đầu lia lịa:
- Loại chuyện này căn bản không thể giải thích bằng khoa học nên cũng đừng ngại thử. Mình có người thân có quen biết, mình nhờ người ta giúp
Chu Thiến cảm thấy có đạo lý, chuyện chiếm linh hồn kì dị như vậy còn có thể xảy ra không chừng những người cao nhân thực sự có cách! Trong lòng Chu Thiến nhất thời tràn ngập hi vọng, tâm tình dần thoải mái hơn
Tâm tình tốt, cô bắt đầu kể chuyện mình chỉnh Triệu Hi Thành bằng tỏi cho Tiểu Mạt.
Tiểu Mạt nghe xong kích động vỗ bàn, khoai tây rơi hết:
- Làm hay lắm! Mình sớm đã không vừa mắt với anh ta! Đồ biến thái, ăn vụng không chùi mép còn định cưỡng gian…
Chu Thiến vội bưng miệng cô lại, oán trách:
- Cậu nhỏ giọng tí đi, để người ta nghe được xấu hổ lắm!
Chu Thiến buông tay, Tiểu Mạt lè lưỡi nói:
- Ngại quá, mình hơi kích động!
Lại hỏi:
- Cậu chỉnh anh ta thảm như vậy, anh ta không trả thù cậu sao? Nghe cậu nói thì anh ta có vẻ là người đáng sợ mà!
- Ban đầu mình cũng sợ lắm nhưng không có gì cả, anh ta chẳng làm gì hết!
Chu Thiến tay chống cằm, vẻ mặt mơ hồ:
- Thật sự rất kì quái!
Tiểu Mạt nhìn cô, đột nhiên nói:
- Có phải là anh ta thích cậu rồi không?
Chu Thiến cả kinh:
- Làm sao có thể? Bọn họ tình cảm rất xấu, lúc mình mới ra viện anh ta căn bản chẳng để ý gì đến mình hết
- Anh ta không có cảm tình với Tống Thiệu Lâm nhưng cậu thì khác, có lẽ qua một đoạn thời gian ở chung anh ta đã thích cậu đấy – Chu Thiến.
Chu Thiến kiên định lắc đầu:
- Loại người chuyên coi phụ nữ như hàng hóa, vừa bá đạo vừa dã man hoàn toàn không biết tôn trọng người khác thì sao có thể thật tình thích ai. Có lẽ anh ta phát hiện mình khác với Tống Thiệu Lâm trước kia nên mới có chút hứng thú, chỉ là hứng thú thôi, mình đâu phải đồ chơi của anh ta, thèm vào mà đi thỏa mãn hứng thú của anh ta.
Tiểu Mạt gật đầu:
- Có lẽ chính là như vậy, càng không có được càng thích, trong TV chẳng phải đều diễn như vậy sao
Cô cười:
- Có vẻ thú vị đây!
Chu Thiến lườm cô:
- Sớm đã bảo cậu đừng xem phim truyền hình nhiều quá làm gì. Nhìn xem đầu toàn bọt biển. Mình và anh ta tuyệt đối không thể nào, mình và anh ta chỉ là kẻ xa lạ, nếu mình không thể quay lại…
Chu Thiến nhớ tới gương mặt âm ngoan, ánh mắt lãnh liệt của anh ta, nhớ tới cảm giác khi bị anh ta bóp cổ thì không khỏi rùng mình
- Nếu mình không thể quay về được thì mình sẽ li hôn!
Cao ốc Triệu thị, tầng cao nhất, văn phòng Tổng giám đốc.
Triệu Hi Thành ngồi sau bàn làm việc rộng lớn. Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ phủ lên người anh một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Anh còn đang chăm chú phê duyệt hồ sơ, bên trong vô cùng tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng kim đồng hồ trên bức tường trắng chạy.
Lúc này, cửa đột nhiên bị người bật mở, lạch cạch.
Triệu Hi Thành nhíu mày, là ai dám to gan lớn mật vào văn phòng anh mà không gõ cửa? Anh tức giận nhìn người đến
- Hi Thành, đừng đối xử với em như vậy, nếu em làm sai chuyện gì, anh nói với em, em nhất định sẽ sửa!
Cô ta đầy kì vọng nhìn người đàn ông đẹp trai này. Quan hệ bọn họ chặt chẽ như vậy, dù cô ta có làm gì sai, chỉ cần cô làm nũng có lẽ anh sẽ đổi ý.
Ai ngờ anh ra sức gạt cô ta ra, chán ghét nói:
- Văn Phương, chẳng lẽ cô còn không hiểu? Chúng ta hết rồi! Tôi sẽ chuyển một số tiền vào tài khoản của cô, nếu cô còn lằng nhằng không rõ thì người chịu thiệt chính là cô!
Văn Phương sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, cô ta ôm lấy tay Triệu Hi Thành, lớn tiếng nói:
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, anh vì sao đột nhiên thay đổi? Trước đó chúng ta vẫn tốt mà, Hi Thành, em yêu anh, anh đừng đối xử với em như vậy…
Nói xong bắt đầu rơi lệ.
Triệu Hi Thành dùng sức gạt cô ta ra, cô ta lảo đảo ngã xuống đất. Lúc này tóc tai toán loạn, khuôn mặt trang điểm nhòe nước mắt, vô cùng chật vật, đáng tiếc cô ta còn không tự biết bản thân, vẫn giả bộ đáng yêu.
Triệu Hi Thành nhìn cô ta, trong mắt đầy sự khinh thường, hừ lạnh một tiếng, trào phúng:
- Văn Phương, giữ lại nước mắt của mình đi, giả vờ đáng thương cái gì? Lúc trước cô tới quyến rũ tôi nên sớm nghĩ đến ngày hôm nay. Chẳng lẽ, cô cho rằng có thể ở l