Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2682 lượt.
nhớ rõ!
Văn Phương quay đi, trong lòng có chút thất vọng, xem ra cô thực sự không nhớ Kiều Tranh. Nhưng cô từng yêu anh ấy như vậy, có lẽ để bọn họ gặp nhau mấy lần cô ta nhớ ra chưa biết chừng! Nghĩ vậy, cô ta có chút kích động, giờ Kiều Tranh còn chưa kết hôn, nếu hai người tình cũ không rủ cũng đến, cô không tin nhà họ Triệu cần cô con dâu hồng hạnh vượt tường.
Chu Thiến dù miễn cưỡng bình tĩnh nhưng trong lòng cũng gợn sóng. Cô ta đột nhiên nhắc tới Kiều Tranh là có ý gì? Bên tai lại nghe cô ta nói tiếp:
- Anh ấy học cùng đại học với bọn mình, hơn bọn mình hai khóa, là nhân vật nổi tiếng trong trường, vừa đẹp trai, học giỏi, tính tốt, rất nhiều nữ sinh mê muội, lúc ấy, cậu cũng là một trong số đó mà!
Chu Thiến nhìn cô cười:
- Vậy sao?
Càng lúc càng cảnh giác. Văn Phương nói:
- Khi đó, cậu thích anh ấy, thường xuyên tới trước mặt anh ấy nhưng lại giả vờ không hẹn mà gặp. Nhưng anh ấy luôn thản nhiên với cậu, khi cậu biết anh ấy đi chung với một cô gái khác thì mất bình tĩnh…
Văn Phương quay đầu cô nhìn cười, trong mắt chợt lóe sáng:
- Cậu hẹn anh ấy ra rồi tỏ tình!
- Tỏ tình?
Chu Thiến kinh ngạc, tính cách Tống Thiệu Lâm lạnh lùng như vậy là cũng sẽ có chuyện “tỏ tình”? Tống Thiệu Lâm đúng là phụ nữ khó nắm bắt
- Cậu không cho mình đi theo nên mình cũng không biết cậu nói gì với anh ấy nhưng anh ấy đồng ý hẹn hò với cậu. Năm ấy, bóng dáng hai người xuất hiện ở khắp nơi trong trường, tình cảm vô cùng, thành cặp đôi được mọi người ngưỡng mộ. Thiệu Lâm, đó là lúc mình thấy cậu hạnh phúc nhất. Giờ cậu không còn vẻ tươi cười hạnh phúc đó nữa
Cô ta thở dài, vô cùng tiếc nuối:
- Thật tiếc, cậu đã quên!
- Còn không đem đồ mới nhất ra cho Triệu phu nhân xem!
Nhân viên vừa đón hai người ngồi xuống vừa gọi mang trà lên, có người khác đem đồ mới đến trước mặt hai người. Dường như cả quán chỉ phục vụ riêng hai người
Chu Thiến cũng quen với điều này. Còn nhớ lần đầu tiên ra ngoài dạo phố cùng Triệu phu nhân thiếu chút nữa bị dọa nhảy dựng. Nhân viên tươi cười giới thiệu:
- Tất cả chỗ này đều là đồ mới nhất, Triệu phu nhân thích thì có thể mặc thử
Văn Phương chỉ vào một bộ váy màu đen, nói với Chu Thiến:
- Thiệu Lâm. Cái này không tệ, rất hợp với cậu
Trước kia Tống Thiệu Lâm rất nghe lời cô, cô bảo mặc gì đẹp thì Thiệu Lâm mua cái đó. Trên người không đen thì là xám, lại thêm vẻ mặt lạnh lùng, Hi Thành nhìn cô cũng lười. Nhưng giờ cô vô cùng xinh đẹp, Văn Phương liếc nhìn bộ váy màu vàng của cô, nhất định là mình đã lâu không đi dạo phố cùng Tống Thiệu Lâm. Ai ngờ Chu Thiến lắc đầu, nói:
- Quần áo màu này mình có nhiều rồi, hơn nữa giờ mình không thích màu này
Văn Phương vội nói:
- Nhưng trước kia cậu rất thích nhãn hiệu này, quần áo đều mua từ đây
Chu Thiến đứng dậy cười cười:
- Nhưng thú thật là bây giờ mình không thích, mình lại thấy nó hợp với cậu hơn, cậu chọn lấy hai bộ đi.
Văn Phương cười gượng:
- Mình sao so với cậu được, quần áo ở đây đắt như vậy
Chu Thiến đi ra ngoài, Văn Phương chẳng có cách nào cũng đành đi theo.
Phía sau, nhân viên vẻ mặt buồn bã, một người khẽ nói:
- Xem ra về sau chúng ta mất khách quen này rồi. Trước kia cô ấy hàng tháng đều mua bao nhiêu quần áo cho chúng ta, Văn tiểu thư nói cái gì đẹp thì cô ấy đều mua, mắt chẳng buồn chớp. Không nói nhiều, không soi mói lại hào phóng, ai, xem ra sẽ không đến cửa hàng của chúng ta nữa
- Nhưng tôi cũng hiểu, phong cách của cửa hàng chúng ta không hợp với cô ấy, xem đi, hôm nay đồ cô ấy mặc thật xinh đẹp.
- Tôi thấy không phải vì quần áo. Cô không thấy Triệu phu nhân thay đổi rất nhiều sao? Trước kia cô tới đây, cả người lạnh như băng, dường nhưng không có hứng thú với cái gì. Văn tiểu thư giới thiệu quần áo, cô không nhìn đã bảo được, dường như chẳng cần. Nhưng hôm nay, cả người tràn ngập sức sống, miệng cười, ánh mắt đầy thần thái, như hai người khác nhau vậy!
- Tôi cũng thấy thế, có phải cô ấy có việc gì vui?
- Tôi thấy nhất định là thế, Triệu phu nhân vốn đã rất đẹp, giờ như vậy càng thêm hấp dẫn.
***
Ra khỏi cửa hàng quần áo, trời lất phất mưa, sắc trời càng trầm xuống. Văn Phương ngẩng đầu nhìn trời nói:
- Chúng ta kiếm chỗ ngồi đi! Xem ra sắp có mưa to rồi
Chu Thiến gật đầu. Hôm nay Văn Phương đề nghị gì cô cũng đi theo, xem xem cô ta định giở trò gì. Văn Phương lái xe đến quán trà đạo. Văn Phương nói:
- Đây là chỗ mình mới phát hiện, rất hay! Cậu sẽ thích!
Văn Phương nói đúng, Chu Thiến vừa vào đã thích chỗ này. Vào cửa có một hòn giả sơn nhỏ, từ trên có nước róc rách chảy xuống. Trong quán trà chạm trổ cổ kính. Góc sáng sủa bày cây cảnh xanh um, trong không khí là mùi trà thản nhiên.
Chu Thiến cảm thấy nháy mắt, cả người thư thái hơn rất nhiều. Nghĩ thầm, lần khác cũng phải đưa Tiểu Mạt